DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 111

1009 từ

La Phồn Thịnh gật đầu, cách này quả thật cũng có tác dụng.

Hắn lén ghé sát tai La Nguyên Hoa hỏi nhỏ: “Hôm nay tài tuấn trẻ tuổi đến dự tiệc không ít, con có vừa mắt ai không?”

Trong lòng La Nguyên Hoa vô cùng rối bời, nàng chợt nghĩ tới vị thư sinh văn nhược kia, một mình ngơ ngác ngồi ở góc khuất, chẳng có ai đến kính rượu.

Nàng không dám nhắc đến vị công tử mà mình đã để ý.

Vị công tử kia là đích tử của Phụng Nghị Lang, trong nhà đột ngột gặp biến cố, phụ mẫu đều mất, bản thân lại không có quan chức, hôm nay đến tướng quân phủ dự tiệc là thay cho phụ thân đã khuất, cùng tướng quân phủ cũng có chút quan hệ họ hàng xa.

Nếu nói cho phụ thân biết, chẳng may ông giận dữ đuổi người ra ngoài, thậm chí đánh gãy chân đối phương cũng là chuyện có thể xảy ra.

“Sao không nói lời nào? Ta thấy vừa rồi con dường như có trò chuyện với một vị công tử trẻ tuổi, đó là ý trung nhân sao?”

“Con... Đương nhiên là không có.” La Nguyên Hoa không muốn chọc giận phụ thân, đành đem lời bên miệng nuốt ngược trở vào.

La Phồn Thịnh hừ lạnh một tiếng, nhìn thế nào cũng thấy Sở Khanh chướng mắt: “Không có là tốt nhất, thích ai cũng tuyệt đối không được vừa mắt Sở Khanh, bằng không ta đánh gãy chân hắn!”

La Phồn Thịnh lo lắng cho hôn sự của nữ nhi, liền sai mấy đứa con trai tiễn khách khứa ra về, dự định thu xếp một chút rồi lập tức vào cung.

Chuyện này, nên sớm không nên muộn.

Dù thế nào cũng không thể để nữ nhi bị ép đưa vào cung cấm.

Yến tiệc tàn.

Nhan Trăn say mèm, được Phương Tử Tự cùng Tứ lang La gia là La Gia Minh cùng nhau đỡ lấy, đưa lên xe ngựa.

La Phồn Thịnh biết rõ, Nhan Trăn bình thường không hề uống rượu, hôm nay say khướt là vì chuyện Phùng Bình bị hại. Vốn dĩ chỉ cần tìm được người này là có thể vạch trần chân tướng huyết án năm xưa.

Thế nhưng đến phút cuối cùng, người lại bị diệt khẩu.

Tra xét nhiều ngày nay, manh mối cứ hễ xuất hiện là bị người ta chặt đứt.

“La bá bá, ngài trở về đi.” Liên Tâm Nguyệt cáo từ La Phồn Thịnh, thoáng thấy Sở Khanh cùng La Nguyên Hoa vẫn đang trò chuyện không ngừng, ánh mắt liền gắt gao dán chặt lên người Sở Khanh.

“Tâm Nguyệt, hôm nay bá bá có việc bận, tiếp đãi không được chu toàn, lần sau lại mời con cùng Nhan Trăn tới, nhất định sẽ dùng rượu ngon thịt béo chiêu đãi.” La Phồn Thịnh tiễn người ra tận cửa, dặn dò Phương Tử Tự nhất định phải đưa người về phủ an toàn.

Liên Tâm Nguyệt thu xếp cho Nhan Trăn xong xuôi, liền nhìn về phía Sở Khanh.

Tính toán thời gian, dược tính lúc này hẳn là nên phát tác rồi mới phải.

Sao Sở Khanh vẫn chưa có phản ứng gì?

“Sở đại nhân, sao không ở lại với La cô nương thêm một lát?” Liên Tâm Nguyệt bước tới chắn trước xe ngựa, đoạt lấy dây cương trong tay Trường Phong.

Sở Khanh ngước mắt, nhận ra trong lời nói của Liên Tâm Nguyệt mang theo gai nhọn, liền đáp: “Ngày tháng còn dài.”

Liên Tâm Nguyệt cười lạnh không ngừng: “Ngự sử không làm, lại làm sủng thần đi làm bà mối. Ngươi hại xong Liên gia chúng ta, giờ lại muốn tới hại La gia sao? Sở Khanh, ta tuyệt đối không cho ngươi cơ hội này!”

Sở Khanh vừa định đáp lời, hai chân đột nhiên mềm nhũn, phải vịn chặt lấy Trường Phong mới miễn cưỡng đứng vững.

Nàng không phải bị Liên Tâm Nguyệt dọa sợ, mà là thân thể đột nhiên phát sinh dị trạng.

Dường như có một luồng nhiệt khí cuồn cuộn men theo hai chân bốc ngược lên trên.

Liên Tâm Nguyệt thấy nàng trúng chiêu, liền mỉm cười xoay người rời đi.

Nàng ta biết rõ bản thân tuyệt đối sẽ không thất thủ.

Lúc đến đây hôm nay, khi lướt qua nhau trước cửa tướng phủ, nàng ta đã dùng chút thủ đoạn, bỏ thêm chút đồ lên người Sở Khanh.

Vấp ngã một lần khôn ra một bậc, Sở Khanh từ sau lần say rượu thất thố trước kia đã trở nên vô cùng cẩn trọng, chỉ sợ lại xảy ra sai sót tương tự.

Thế nhưng dù có đề phòng đến đâu, nàng vẫn không thể đấu lại một cao thủ dụng độc như Liên Tâm Nguyệt.

Bản thân trúng độc từ lúc nào, nàng hoàn toàn không nhớ nổi.

Thấy thân thể nàng khó chịu, Trường Phong vô cùng lo lắng, vội vàng đỡ nàng ngả vào trong xe ngựa.

“Đại nhân, ngài không sao chứ? Thuộc hạ đưa ngài tới y quán tìm đại phu ngay.” Trường Phong đỡ Sở Khanh nằm ngay ngắn, lại châm lò than trong xe ngựa lên.

Hôm nay tới La phủ, rượu người khác kính Sở Khanh đều do hắn uống cạn.

Món ăn nên ăn hay không nên ăn hắn cũng ăn không ít, cớ sao bản thân không việc gì, mà Sở Khanh lại khó chịu trong người như trúng độc thế này?

Trước khi tới, Quế thúc đã ngàn dặn vạn dò, nếu để chủ tử xảy ra chuyện, hắn chắc chắn sẽ bị phạt trượng.

“Trường Phong, về phủ, không đi y quán.” Cổ họng Sở Khanh bị luồng nhiệt nóng rực trong bụng thiêu đốt đến khàn đặc.

Nhan Trăn còn chưa đi, Liên Tâm Nguyệt lại đứng bên cạnh nhìn chằm chằm, nàng làm sao dám đi y quán.