Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 119
Hắn nhìn Sở Khanh, từ trong lồng ngực móc ra một vật.
Đó là một cây trâm bạc trơn, đuôi trâm mang hình dáng một thanh kiếm, đầu trâm là vài đóa hoa mai quây tròn lại với nhau; những đóa hoa mai này đen kịt, trông như từng bị lửa thiêu đốt qua.
Sở Khanh lập tức nhận ra ngay, đây chính là vật của huynh trưởng; năm nàng cập kê, huynh ấy vốn định tặng nó cho nàng, nhưng sau đó a huynh lại bảo sơ ý làm cháy mất, trở nên xấu xí vô cùng, muốn tìm cơ hội khác để rèn lại một cây trâm mới cho nàng.
Thứ này tại sao lại nằm trên người Lâm Tu, lại còn được giấu kín suốt ngần ấy năm trời?
“Ta và Sở Hoằng đều là người của Cẩm Tước Vệ, nhưng lại không hề biết thân phận của nhau. Ngày hôm đó Sở Hoằng tiến cung vốn là để mang cây trâm này tặng ngươi, đột nhiên nhận được mật lệnh sai hắn phóng hỏa thiêu rụi phòng lưu trữ hồ sơ của Hình Bộ; cây trâm lúc ấy rơi vào đám cháy, hắn quay lại nhặt thì bị người của Nhan tướng nhìn thấy.”
“Sau này, có một lần hắn tới tướng phủ đưa đồ, bị thuộc hạ của Nhan tướng bắt giữ, ta vừa vặn nhận được mệnh lệnh phải giết hắn để diệt khẩu. Đêm hôm đó trời tối như bưng... Ta lúc ấy hoàn toàn không nhận ra hắn...”
Nước mắt Sở Khanh tuôn rơi lã chã, lau thế nào cũng không hết: “Thi thể đâu rồi? Là ai đã hủy hoại thi thể?”
“Hẳn là... Người của Cẩm Tước Vệ...” Lâm Tu vừa dứt lời, thân mình liền nghiêng ngả đổ rạp sang một bên, trút hơi thở cuối cùng, mang theo nỗi oán hận khôn nguôi mà lìa đời.
Sở Khanh gượng đứng dậy, vừa khóc vừa cười điên dại; nàng không thể tin nổi kẻ mà mình dốc lòng tận trung bấy lâu nay lại chính là hung thủ thực sự đã hại chết ca ca ruột thịt của mình.
A huynh gia nhập Cẩm Tước Vệ chắc chắn là vì bảo vệ nàng.
Nàng cứ ngỡ hắn là bậc minh quân nên mới tận tâm tận lực phò tá.
Rốt cuộc thì sao chứ? Tất cả bọn họ chẳng qua chỉ là những quân cờ, những quân cờ có thể tùy ý vứt bỏ bất cứ lúc nào!
Lúc này nàng bắt đầu hoài nghi, không chỉ riêng cái chết của a huynh, mà ngay cả sự diệt vong của ba vạn tướng sĩ Liên gia quân cũng là do chính tay kẻ đó bày mưu đặt kế.
Vì hoàng quyền tối thượng, hắn cái gì cũng có thể hy sinh.
“Quế thúc, thúc nói cho con biết đi, tất cả những chuyện này đều là giả dối có đúng không? Hắn sẽ không đối xử với con tàn nhẫn như vậy đâu...” Nàng ôm chặt lấy cây trâm bạc bị cháy đen mà khóc rống lên không ngừng.
Nàng dấn thân vào vòng xoáy tranh đoạt đế vị, đem cả tính mạng ra mưu tính cho Lý Huyên, mục đích duy nhất là muốn đổi lấy sự tự do cho a huynh.
Tại sao lại thành ra thế này?
“Quân cờ... Hắn chưa từng có ý định trao ngôi vị hoàng hậu cho ta, ta trước sau chỉ là một quân cờ có thể tùy thời vứt bỏ mà thôi.” Lời Sở Khanh còn chưa dứt, trong cổ họng bỗng dâng lên một vị tanh ngọt nồng nặc, một ngụm máu tươi lớn phun thẳng ra ngoài.
Quế thúc vội vàng đỡ lấy thân mình nàng, ngón tay đặt lên mạch đập của nàng.
“Khanh Khanh, đừng đau lòng nữa, hãy nghĩ tới đứa trẻ trong bụng! Mạch tượng của con đang vô cùng hỗn loạn, cần phải tĩnh dưỡng thật nhiều.” Quế thúc đưa tay lau nước mắt, nghẹn ngào không biết phải khuyên giải nàng ra sao.
Thực ra Quế thúc đã sớm biết rõ chuyện này, nhưng vì muốn để Sở Khanh tự tai nghe thấy chân tướng nên mới cố gắng nhẫn nhịn bấy lâu.
Ông bước tới đỡ Sở Khanh, kéo nàng từ dưới đất đứng dậy, nghe tiếng khóc xé lòng của nàng mà trong lòng đau như cắt.
“Nhân lúc trời còn chưa sáng, ta bảo Trường Phong đưa con trốn ra khỏi thành, tìm một nơi hẻo lánh sinh đứa nhỏ ra, mọi chuyện ở Tây Kinh cứ để ta thu xếp dọn dẹp hậu quả.” Quế thúc trên đường tới đây đều đã tính toán đâu vào đấy.
Đêm nay bọn họ điều động Tước Vệ mới cứu được Lâm Tu ra khỏi tướng phủ, phía Nhan Trăn chắc chắn sẽ nhanh chóng phát hiện ra manh mối.
Bắt buộc phải rời khỏi thành càng sớm càng tốt.
Sở Khanh khóc đã đời, hai mắt cũng chẳng khá hơn Trường Phong là bao, sưng húp đến mức không nhìn rõ.
Đi ư? Nàng tuyệt đối sẽ không rời đi!
Quế thúc đối đãi với nàng vô cùng tốt, nàng không thể đẩy ông vào chỗ chết; lại còn những người ở Phong Mãn Lâu nữa, qua ngày hôm nay Lý Huyên chắc chắn sẽ nhận ra điểm bất thường.
Đó là mấy chục mạng người vô tội! Nếu nàng bỏ đi, những người đó chỉ có một con đường chết.
Nàng vốn chẳng cao quý hơn người khác là bao, dựa vào cái gì bắt người khác phải bán mạng vì mình?
“Con sẽ không đi, cả Lý Huyên và Nhan Trăn đều sẽ không bỏ qua cho con. Nếu đã biết a huynh không phải do Nhan Trăn giết, con sẽ giúp hắn tra rõ chân tướng vụ án Liên gia quân bị tiêu diệt. Dù sao đằng nào cũng phải chết, trước khi chết, con phải để cho người trong thiên hạ nhìn rõ bộ mặt ghê tởm của vị bạo quân này!”