Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 128
Hắn cúi đầu, đặt một nụ hôn lên mu bàn tay đang đẩy cự của Sở Khanh.
Thật sạch sẽ, không hề vương chút mùi phấn son nào, hoàn toàn khác biệt với đám tú nữ trong hậu cung.
Khi nàng cười, tựa như làn gió xuân ấm áp.
Khi nàng không cười, lại giống như cơn mưa mùa đông, thanh lãnh mà kiêu kỳ.
Ở ngay trước mắt mà ngỡ như chẳng thể chạm tới.
Sở Khanh là nữ nhân, nàng hiểu rõ ánh mắt kia mang ý nghĩa gì. Nàng phải vịn vào chiếc bàn dài mới giữ cho thân mình không bị đè bẹp sang một bên.
“Nếu là tính mạng thì sao?” Nàng cả gan hỏi, cố nén cảm giác buồn nôn để thoát khỏi vòng tay ôm ấp của Lý Huyên.
Lý Huyên ngỡ nàng đang nói đùa, bật cười đưa tay véo má nàng: “Nha đầu ngốc, mạng của ngươi là do trẫm ban cho, trẫm nếu trao tính mạng cho ngươi thì ngươi sống thế nào được nữa?”
Sở Khanh đẩy chồng tấu chương đã được xếp ngay ngắn lại gần, rút ra một quyển đặt vào tay hắn: “Phải rồi, mạng của thần là do Thánh Thượng ban cho, đời này kiếp này tuyệt đối không phụ bạc Thánh Thượng.”
Nghĩ đến người a huynh chết thảm, lồng ngực nàng nhói đau từng cơn.
Vẫn cần phải nhẫn nhịn chờ đợi thêm một chút, rất nhanh thôi nàng sẽ liên thủ cùng Nhan Trăn.
Lột bỏ bộ mặt thật của tên bạo quân này.
Lý Huyên nhìn chồng tấu chương chất cao như núi, trong lòng bực bội không thôi. Hắn như thuở nhỏ, nắm lấy tay Sở Khanh rồi trao cây bút son phê duyệt vào tay nàng.
Sở Khanh cầm bút son, ngồi đoan trang ở một bên, bắt chước nét chữ của hắn để phê duyệt tấu chương.
Hồi Lý Huyên mới đăng cơ, sổ con nhiều nhất một ngày có hơn một ngàn bản, chỉ dựa vào một mình hắn thì căn bản không thể nào phê duyệt xuể. Khi ấy nàng và phụ thân đều giúp đỡ một tay, hai người ngày ngày tập viết theo, rốt cuộc cũng học được bảy phần nét bút của hắn.
Thời điểm đó nàng cứ ngỡ hắn là một bậc minh quân, đối với hắn răm rắp nghe theo không một lời phản kháng.
Giờ đây nhìn lại những tập sổ con này, nàng mới nhận ra nửa đời trước của mình quả thực là sự ngu trung mù quáng.
Đối với nạn lũ lụt ở Thông Châu, hắn chọn cách ngăn đắp thay vì khơi thông dòng chảy, hành động bừa bãi này khiến nàng khó lòng mà tán đồng.
“Mấy ngày liền phê duyệt tấu chương, trẫm thể xác và tinh thần đều mệt mỏi. Hôm nay không xem những sổ con này nữa, ngươi đi dạo Ngự Hoa Viên với trẫm một lát. Nghe nói Giáo Phường Tư mới dàn dựng một khúc ca vũ mới, chúng ta cùng tới đó xem thử.”
“Thánh Thượng, Thông Châu lũ lụt, mấy chục vạn bá tánh đang lâm vào cảnh lầm than...”
Lý Huyên cực kỳ mất kiên nhẫn, kéo Sở Khanh vào lòng ôm chặt lấy: “Bạc cứu trợ cùng lương thảo đã phái binh áp giải đi rồi, trẫm cũng đâu phải thần tiên mà cứu nổi tất cả mọi người.”
Sở Khanh lặng thinh không nói lời nào. Lý Huyên chỉ lo phát bạc đi, mặc kệ chuyển đi bao nhiêu, có đến được tận tay người dân hay không.
Hắn lại sáp tới gần, hơi thở nóng rực phả thẳng vào mặt nàng, đầu ngón tay bỏng cháy vuốt ve dọc theo vành tai nàng đi xuống.
Bá tánh còn đang chìm trong cảnh nước sôi lửa bỏng, vậy mà hắn lại chỉ muốn nghe ca vũ, hưởng thụ nữ sắc.
Thật đáng chết biết bao!
Hôn quân này không trừ, thiên hạ khó lòng thái bình.
“Trẫm đã đợi bao nhiêu năm nay, ngươi vẫn cứ một mực không chịu sao?” Lý Huyên thấy nàng ra sức kháng cự, tức giận kéo nàng lại gần hơn.
Chiếc mũ quan vướng víu bị hắn tháo phăng ra, tùy tiện ném sang ngự án bên cạnh.
Bàn tay hắn luồn qua bên tai Sở Khanh, trực tiếp giữ chặt lấy gáy nàng, ép nàng phải áp sát lại gần.
Đầu mũi chạm đầu mũi, khoảng cách chỉ còn trong gang tấc.
Mọi sự nhẫn nại kiềm chế ngày xưa hôm nay chẳng hiểu vì sao lại hoàn toàn sụp đổ, tà hỏa trong lòng sống chết không tài nào đè nén nổi, ngỡ như thức ăn đã bị ai đó động tay chân nên mới thèm khát nữ nhân đến nhường này.
Kính Phong tinh thông y thuật, chỉ cần gọi hắn vào là sẽ có cách giải trừ.
Nhưng hắn không muốn chờ đợi thêm nữa.
Dù sao sớm muộn gì nàng cũng phải làm nữ nhân của hắn, nếm thử trước một chút cũng chẳng sao.
Hắn muốn tự tay hái đóa kiều hoa do chính mình dày công nuôi lớn, đỡ để về sau rơi vào tay kẻ khác.
“Sở Khanh, ngươi có nguyện ý thị tẩm không?” Lý Huyên cúi thấp người xuống, hướng về phía đôi môi hồng hào mềm mại kia mà hôn tới.
Dục vọng dâng trào làm đầu óc hắn cũng trở nên quay cuồng mê muội, nhìn gương mặt nàng chập chờn thành từng bóng mờ.
Từng cái nhăn mày, từng nụ cười của nàng dường như đều đang câu dẫn hắn.
Hai má Sở Khanh ửng hồng, nàng nắm chặt nắm đấm nhỏ chắn trước ngực.
Nàng không phải vì ngượng ngùng, mà là vì phẫn nộ tột cùng.
Nếu cự tuyệt ân sủng, hắn chắc chắn sẽ sinh nghi, nhưng nàng tuyệt đối không thể làm ra cái chuyện nằm dưới thân kẻ thù mà uốn éo chiều chuộng.