Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 131
Nhan Trăn lại tiếp tục cất lời: “Hiện tại bá tánh khắp Tây Kinh đều đang náo loạn, Sở đại nhân nếu không muốn bị tống giam vào ngục tối thì chỉ có một nơi duy nhất có thể đi.”
“Nơi nào?” Lý Huyên gặng hỏi.
Sở Khanh trốn sau bức bình phong cũng vểnh tai lên nghe ngóng.
Nhan Trăn liếc nhìn bức bình phong, giả vờ bày ra bộ dạng nho nhã lễ độ: “Đương nhiên là tướng phủ rồi. Trước khi sự việc được điều tra rõ ràng, thần sẽ bảo hộ an toàn cho Sở đại nhân.”
“Việc này... ngày mai hãy bàn tiếp, trẫm muốn hỏi qua ý của Sở Khanh đã.” Hắn phất tay áo với Nhan Trăn, muốn đuổi hắn ta đi cho khuất mắt rồi tiếp tục dở dang chuyện ban nãy.
Nhiệt khí trong người còn chưa tan hết, lấy đâu ra tâm trí mà bàn chuyện chính sự.
Vụ án Phong Mãn Lâu tự khắc có người giải quyết, Nhan Trăn rõ ràng là đang xen vào việc của người khác. Hắn nghi ngờ những kẻ kích động lòng dân kia cũng chính là do một tay Nhan Trăn sai khiến.
Đòi Thẩm Niệm Từ còn chưa đủ, nay lại muốn bắt cả Sở Khanh về tướng phủ.
Hắn rốt cuộc có mưu đồ gì?
Lý Huyên không muốn buông tay, chẳng phải vì thật lòng luyến tiếc Sở Khanh, mà là vì Sở Khanh vẫn còn giá trị lợi dụng.
Sở Khanh là tâm phúc của hắn, biết quá nhiều bí mật của hắn. Nếu thật sự để Nhan Trăn mang người đi, ai mà biết hắn ta sẽ cạy miệng nàng moi ra được những thứ gì.
Trong suy tính của hắn, Sở Khanh nếu muốn rời đi thì chỉ có một con đường chết.
Nhan Trăn lại lần nữa chắp tay hành lễ mỉm cười, tuyệt đối không chừa cho Lý Huyên đường lui: “Một bậc quân vương của một triều, việc gì phải nghe theo ý kiến của thần tử? Thánh Thượng nếu không thể đưa ra quyết định, thần xin phép làm thay ngài.”
“Lớn mật!” Lý Huyên từ trên bậc thềm lao vụt xuống, tiến thẳng đến trước mặt Nhan Trăn.
Sở Khanh sau bức bình phong siết chặt nắm tay.
Sau khi tan triều, nàng rõ ràng đã mở lời cầu hòa, tên khốn này cớ sao vẫn cứ dồn ép nàng đến đường cùng như vậy?
Nàng không sợ phải ngồi tù, nhưng đứa con trong bụng khó khăn lắm mới giữ lại được, nếu thật sự bị giải về tướng phủ thì làm sao tránh khỏi việc phải chịu khổ ải đày đọa?
“Nhan tướng, ngươi rốt cuộc muốn thế nào?”
“Thần liều chết can gián cũng là vì muốn giữ gìn sự anh minh cho Thánh Thượng. Thần xin phép lui ra ngoài điện đợi hồi đáp của Thánh Thượng.” Nhan Trăn lui ra khỏi cửa điện, quả thực cũng chừa lại chút thời gian cho Lý Huyên cân nhắc.
Sở Khanh thấy Nhan Trăn đã rời khỏi Tử Thần Điện, lúc này mới dám từ sau bức bình phong bước ra ngoài.
“Thánh Thượng, tuyệt đối không thể để Sở Khanh tới tướng phủ! Nhan Trăn tính tình tàn nhẫn độc ác, còn chưa biết hắn sẽ đối xử với nàng tàn tệ đến mức nào...” Kính Phong sợ Lý Huyên mềm lòng đồng ý chuyện này, vội vàng quỳ xuống cầu xin cho Sở Khanh.
Gương mặt Lý Huyên ẩn hiện trong vùng sáng tối tranh nhau, một nửa đỏ ửng một nửa trắng bệch.
Hắn cũng vô cùng khó xử, nhưng nếu không đồng ý thì ngày mai Nhan Trăn chắc chắn sẽ dẫn đầu văn võ bá quan dâng tấu ép buộc.
Quân cờ Sở Khanh này giờ đây chẳng khác nào chiếc xương cá mắc nghẹn nơi cổ họng.
Kính Phong quỳ rạp dưới đất cầu xin, thấy Sở Khanh vẫn đứng trơ ra đó liền đưa tay kéo nhẹ vạt áo nàng, liên tục nháy mắt ra hiệu.
Một khi thật sự bị Nhan Trăn mang đi thì chẳng khác nào biến thành một quân cờ bỏ đi.
Mà quân cờ bỏ đi thì chỉ có một kết cục duy nhất là chết.
Kính Phong hiểu, Sở Khanh đương nhiên cũng thấu tỏ.
Sở Khanh chật vật đứng đó, nàng chỉ biết đưa tay vuốt lại mái tóc rối bời, không thèm nhìn Kính Phong lấy một lần. Nhan Trăn tuy giúp nàng giải vây, nhưng lại bắt gặp đúng vào thời khắc nàng nhếch nhác thảm hại nhất.
Về sau dẫu có nói nàng và Lý Huyên trong sạch thì làm sao hắn có thể tin được?
“Sở Khanh, ngươi nghĩ thế nào?” Lý Huyên ho khan một tiếng, trừng mắt nhìn chằm chằm vào Sở Khanh hỏi dồn.
Lý Huyên không muốn đắc tội với Nhan Trăn, nhưng cũng không muốn biến Sở Khanh thành quân cờ bỏ đi, tình thế vô cùng tiến thoái lưỡng nan.
Hắn đương nhiên thừa hiểu, việc Nhan Trăn mượn cớ Quan Nhị Nương để đối phó Sở Khanh không phải là để báo thù cho Lâm Tu, mà là muốn mượn nàng làm bàn đạp để lật lại bản án oan sai cho Liên gia quân năm xưa.
Sở Khanh chính là nhân vật mấu chốt để lật lại bản án.
Trước khi chết, Phùng Bình từng gặp Nam Hoài - cựu nhân tòng của Cẩm Tước Vệ, mà Nam Hoài lại là người của Sở Khanh.
Động thái này của Nhan Trăn là muốn bắt Sở Khanh, ép Nam Hoài phải lộ diện.
“Thần nguyện đến tướng phủ.” Hôm nay Sở Khanh suýt nữa bị nhục, trong lòng sớm đã nảy sinh ý định rời khỏi Lý Huyên.
Đợi thai nhi này ổn định rồi mới tính tiếp chuyện khác.
Dù tới tướng phủ, nàng vẫn có át chủ bài để đàm phán với Nhan Trăn, nhất định không đến mức chịu khổ.