Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 154
Đúng lúc này, Sở Khanh nghe thấy tiếng gõ cửa cùng tiếng gọi của Thẩm Niệm Từ.
Liên Tâm Nguyệt đứng dậy ra nghênh đón.
Thẩm Niệm Từ đã thay một bộ y phục khác, trên người khoác chiếc áo choàng dày, cả người run rẩy cầm cập, môi xám ngắt vì lạnh.
Liên Tâm Nguyệt nhìn thấy ả liền quẳng Sở Khanh ra sau đầu: “Niệm Từ tỷ, tỷ ngốc quá, nếu để lạnh hỏng thân thể thì phải làm sao...”
“Ta không sao, tướng gia thế nào rồi?” Thẩm Niệm Từ vẫn còn run rẩy, vội vã bước tới trước giường Nhan Trăn, tỏ vẻ quan tâm đến an nguy của hắn.
Sở Khanh nhìn thấy bộ dạng giả nhân giả nghĩa của Thẩm Niệm Từ chỉ cảm thấy buồn nôn.
Diễn quá sâu rồi.
“Tâm Nguyệt, muội khóc cái gì, tướng gia rốt cuộc thế nào rồi?”
Liên Tâm Nguyệt vừa khóc vừa lắc đầu: “Tình hình rất tệ. Nghe nói là bị trúng Cổ, muội đã sai Phương Tử Tự đến Miêu Cương tìm cách giải độc rồi. Sao tỷ lại ngốc nghếch thế chứ, ngộ nhỡ bị lạnh sinh bệnh thì biết làm thế nào.”
“Ta không hiểu y thuật, cũng chỉ có cách này để cầu phúc cho tướng gia. Chỉ cần ngài ấy có thể gặp dữ hóa lành, bắt ta đền mạng ta cũng cam lòng.” Thẩm Niệm Từ nói xong, đôi mắt đỏ hoe, khóe mắt khẽ chớp liền có hai hàng lệ lăn dài.
Liên Tâm Nguyệt liền chỉ tay về phía Sở Khanh, đem ả ra so sánh với Thẩm Niệm Từ: “Nếu thực sự phải đền mạng thì kẻ đó phải là Sở Khanh mới đúng!”
Sở Khanh cúi gằm mặt xuống, nàng chẳng buồn để tâm đến lời người khác nói, trong lòng chỉ mong Nhan Trăn mau chóng tỉnh lại.
Hắn tỉnh rồi thì mọi chân tướng mới có thể sáng tỏ.
Sau một hồi Quế thúc thi châm, thể trạng của Nhan Trăn đã tốt lên trông thấy, không còn lúc nóng lúc lạnh thất thường nữa, tính mạng ít nhất cũng đã giữ được.
Liên Tâm Nguyệt cũng không cho các nha hoàn khác lại gần, bắt Sở Khanh phải đích thân lau rửa thân thể cho Nhan Trăn, tay vẫn lăm lăm đoản đao uy hiếp nàng.
“Sở Khanh, nghĩa huynh ta chưa tỉnh thì ngươi phải mãi mãi làm nô lệ cho huynh ấy, người hôn mê bao lâu thì ngươi phải làm nô lệ bấy lâu!”
Sở Khanh đâu dám từ chối, liền cầm khăn nhúng nước ấm, tỉ mỉ lau mặt và tay cho Nhan Trăn hết lần này đến lần khác.
Vừa rồi thân nhiệt của hắn tăng cao quá mức khiến Quế thúc sợ thót tim, vất vả lắm mới ổn định lại được.
Hiện tại nhiệt độ hạ xuống, cả người hắn lại lạnh ngắt như thể vừa được vớt từ dưới nước lên.
Cứ tiếp tục thế này, thân thể hắn ắt sẽ bị lạnh hỏng mất.
Nàng sai bảo nha hoàn bên cạnh tới giúp một tay: “Mau chuyển lò than lại gần đây, tướng gia nhà các ngươi sắp bị chết cóng rồi kìa.”
Đám nha hoàn đứng yên bất động, cho rằng Sở Khanh mới là kẻ phải bỏ sức ra làm.
“Được thôi, các ngươi không khiêng thì ta cũng chẳng khiêng, để xem ai chết trước.” Sở Khanh cố ý dằn dỗi với bọn họ.
Lò than kia nặng như vậy, một nữ tử như nàng làm sao khiêng nổi, mà bên phía Quế thúc lại đang bận rộn không dứt ra được.
“Khiêng thì khiêng, ngươi cũng chỉ sai bảo được chúng ta lần này thôi đấy.” Đám nha hoàn không còn cách nào khác, đành phải nghe lệnh bưng các lò than xung quanh lại đặt trước giường Nhan Trăn.
Chẳng bao lâu sau, trên đỉnh đầu Nhan Trăn đã bắt đầu bốc lên những làn hơi ấm nghi ngút.
Quế thúc ở phía ngoài bình phong chuyên tâm nghiên cứu phương pháp giải Cổ, bất ngờ nảy sinh tranh cãi với tên dược sư kia.
Liên Tâm Nguyệt thấy hai người ồn ào liền bước tới quát mắng vài câu, rồi tiện tay lôi xềnh xệch Sở Khanh ra trước mặt.
Quế thúc nhìn thấy Sở Khanh mới chịu dừng việc tranh cãi.
“Sở Khanh, ta có chuyện muốn nói với ngươi.” Sức lực của Liên Tâm Nguyệt rất lớn, không cho Sở Khanh cơ hội giãy giụa, trực tiếp lôi nàng ra sát mép cửa sổ, sợ bị Quế thúc nghe thấy.
Cửa sổ hé mở một khe nhỏ, gió tuyết theo khe hở thốc thẳng vào trong, thổi tạt vào mặt Sở Khanh.
Hàn khí thấu xương khiến cả người nàng run lên bần bật.
Từ lúc Nhan Trăn ngất đi, trời càng lúc càng lạnh, đã đến mức thở ra thành băng tuyết.
Sở Khanh sợ lạnh nhất, liền túm chặt lấy Liên Tâm Nguyệt không chịu buông tay.
“Liên cô nương, có chuyện gì thì cứ nói ở đây, hà tất phải kéo ta ra cửa sổ làm gì? Nếu ta nhiễm phong hàn thì chẳng còn ai hầu hạ Nhan tướng đâu.” Sở Khanh sợ lạnh, bị Liên Tâm Nguyệt kéo ra sát mép cửa sổ khiến sắc mặt nàng trắng bệch, trong lúc cấp bách chỉ đành túm chặt lấy cánh tay Liên Tâm Nguyệt.
Để chăm sóc Nhan Trăn, Sở Khanh nãy giờ luôn túc trực bên mép giường, có lò than sưởi ấm nên không cảm thấy lạnh.
Đột ngột bị gió lạnh thổi tạt vào người, thân thể nàng thực sự không chịu nổi.
Nhưng nàng đã quên mất rằng hiện tại mình đang mang thân phận nam nhi, cứ thế nắm lấy tay Liên Tâm Nguyệt khiến nàng ta sinh lòng chán ghét tột cùng, lập tức giáng cho nàng một cái tát trời giáng.
Mỗi lần nhìn thấy Sở Khanh, Liên Tâm Nguyệt lại nhớ tới cái chết thảm thương của người nhà mình, nàng ta đẩy toang cửa sổ ra, cố tình ấn đầu Sở Khanh thò hẳn ra ngoài.