DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân

Chương 156

1014 từ

Cũng chỉ tại nghĩa huynh quá mức mềm lòng, đến giờ vẫn tin rằng Sở Khanh là kẻ vô tội.

Tìm bằng chứng cái nỗi gì chứ, trực tiếp giết quách đi cho xong, đỡ phải trở mặt với kẻ đang ngồi trong cung cấm kia.

Sau khi Liên Tâm Nguyệt rời đi, trong phòng vẫn còn bốn tên gia bộc đứng chằm chằm theo dõi, đem toàn bộ mọi việc trong phòng trút hết lên đầu Sở Khanh.

Sở Khanh thầm may mắn vì Nhan Trăn vẫn còn đang hôn mê, chứ nếu hắn tỉnh lại, từ việc ăn uống, đi lại cho đến đại tiểu tiện đều bắt nàng hầu hạ thì nàng mới thực sự không có lấy một khắc để nghỉ ngơi.

Quế thúc vẫn cùng vị y sư kia bận rộn không ngừng, đứng bên cạnh thi châm và phối chế dược liệu cho Nhan Trăn, liên tục điều chỉnh các thang thuốc.

Chỉ cần Sở Khanh không bước chân ra khỏi căn phòng này, bốn tên gia bộc kia liền đứng từ xa trừng mắt nhìn nàng, ung dung ngồi bên lò than cắn hạt dưa.

Không đánh, không mắng, thậm chí chẳng thèm bố thí cho nàng một ánh nhìn tử tế.

Đúng là mắt chó coi thường người khác.

Sở Khanh nhận ra một điều, bốn kẻ này không biết đã nghe phải lời đồn đại gì mà ai nấy đều nhìn nàng với ánh mắt hằm hằm như hổ rình mồi, hận không thể đè nàng xuống đất mà đánh cho một trận.

Chắc hẳn Liên Tâm Nguyệt và Thẩm Niệm Từ đã rêu rao khắp phủ rằng chính nàng là kẻ đã hại chết quân Liên gia, khiến cho mọi người trong phủ đều xem nàng như kẻ tội ác tày trời, ai nấy đều muốn trừ khử cho hả giận.

Nhìn những ánh mắt hung thần ác sát kia mà xem.

Đến giờ cơm trưa, có nha hoàn mang thức ăn tới cho bọn họ.

Thế nhưng trong phần thức ăn đó lại tuyệt nhiên không có phần của Sở Khanh.

“Không cho ăn cơm mà lại bắt ta làm việc, tướng phủ các ngươi thường xuyên ức hiếp người ta như vậy sao?” Thấy Lâm Nguyệt đang đứng bên cạnh quan sát, Sở Khanh liền cố ý nói lớn cho ả nghe.

Lâm Nguyệt cười lạnh, bưng một bát cháo loãng cùng một chiếc màn thầu bước tới, đưa ra trước mặt Sở Khanh.

Sở Khanh vừa định đưa tay ra nhận thì bát cháo liền bị ả lật úp xuống đất, chiếc màn thầu vừa vặn rơi trúng vào vũng cháo đặc sệt bẩn thỉu.

Cảnh tượng này giống hệt như lúc trước trên cỗ xe ngựa của Nhan Trăn, cái dáng vẻ khi hắn đưa đồ ăn cho nàng vậy.

“Muốn ăn sao? Vậy thì quỳ xuống đất mà liếm đi! Thường thì những kẻ phạm phải đại tội tày đình đều phải ăn cơm theo cách này đấy.” Lâm Nguyệt dứt lời liền tiện chân đá lật chiếc bát vỡ trên mặt đất, chút cháo loãng cuối cùng cũng đổ tràn ra ngoài.

“Kẻ quân tử không ăn của bố thí, nhưng ta vốn chẳng phải quân tử gì cho cam. Từ nhỏ ta đã lăn lộn lớn lên trong ổ ăn mày rồi.” Sở Khanh vừa nói vừa cúi người nhặt chiếc màn thầu rơi trong vũng cháo lên.

Quế thúc đau lòng đến thắt ruột, vội vàng đem phần thức ăn của mình đưa sang cho Sở Khanh.

Sở Khanh ngăn lại, đẩy phần ăn trở về: “Màn thầu mốc meo ta cũng từng ăn qua rồi, thế này đã là quá tốt. Chỉ cần chúng ta đều có thể sống sót, chịu chút khổ cực này có đáng là bao.”

“Thích chịu khổ thì cứ việc ăn cho nhiều vào!” Lâm Nguyệt mắng xong liền ngoảnh mặt bỏ đi không thèm quay đầu lại.

Sở Khanh đảo mắt nhìn quanh một vòng, thấy Trương y sư đang ngồi bên lò sắc thuốc là người được ăn uống thịnh soạn nhất, trước mặt ông ta còn có thêm một đĩa thịt hươu nướng thơm phức so với những người khác.

Thịt hươu, hẳn là đồ được ban thưởng từ trong cung.

Hôm xảy ra biến cố đó, Lý Huyên cũng vừa ăn bánh huyết hươu.

Chẳng lẽ loại Cổ độc này được hạ vào trong thịt hươu sao?

Cả ngày chưa có hạt cơm nào vào bụng, nhìn thấy đồ ăn nàng bất giác cảm thấy thèm thuồng.

Trước kia hễ thấy nhiều thịt thà là nàng lại buồn nôn, nhưng hôm nay thật kỳ lạ, nàng lại thèm ăn chút gì đó béo ngậy, đậm đà.

Quế thúc thấy Sở Khanh cứ kiễng chân ngóng nhìn đĩa thịt kia, liền muối mặt bước tới thương lượng với Trương y sư.

“Trương huynh, huynh xem tuổi tác huynh cũng đã cao, ăn nhiều thịt này khó tiêu hóa lắm. Hay là ta đưa bạc cho huynh, huynh nhường lại đĩa thịt này cho đại nhân nhà ta nhé?” Quế thúc vừa nói vừa móc từ trong tay áo ra mấy đồng tiền đưa qua.

Sở Khanh vội kéo Quế thúc lại, không muốn ông phải hạ mình cầu xin người khác, chẳng qua chỉ là vài miếng thịt mà thôi, ăn hay không cũng chẳng quan trọng.

Nàng thấy Trương y sư dường như cũng chẳng mấy mặn mà với đĩa thịt này, sợ là ăn không hết, lát nữa bảo Quế thúc lấy trộm một miếng đem đi kiểm nghiệm thử xem sao.

Nhưng Quế thúc nhất quyết không chịu, chỉ muốn đem hết số bạc trong túi ra tiêu cho bằng hết.

Hiện tại bọn họ đang bị giam lỏng trong tướng phủ, tiền đồ phía trước muôn vàn trắc trở hiểm nguy, chẳng biết còn có thể sống sót được mấy ngày.

Nếu chẳng may một ngày nào đó mất mạng mà số bạc này vẫn chưa tiêu hết thì thật là uổng phí.