Cưỡng Ép Gả Cho Gian Thần Đại Nhân
Chương 181
“Chàng tham sống sợ chết, nhưng ta thì không.” Sở Khanh không nhận ra cánh tay Nhan Trăn đang bị thương, dứt khoát gạt tay hắn ra định bước đi.
Nam Hoài đối với bọn họ quá mức quan trọng, nếu đêm nay không tìm thấy, e rằng ngày mai sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội gặp lại.
Bỏ qua thân phận kia, Nam Hoài chính là ân nhân cứu mạng của nàng, dù có phải liều mạng nàng cũng phải đi cứu hắn.
Nam Hoài tâm tư thâm trầm, nếu nàng không đích thân xuất hiện, hắn tuyệt đối sẽ không đi theo người của Đại Lý Tự.
“Sở Khanh, ngươi đứng lại đó cho ta!” Nhan Trăn đuổi theo kéo tay nàng lại.
Sở Khanh lòng nóng như lửa đốt, bất ngờ hất mạnh cánh tay Nhan Trăn ra.
Cánh tay Nhan Trăn vốn đang có vết thương, tuy đã uống giải độc đan nhưng dược tính chưa phát huy tác dụng hoàn toàn.
Bị Sở Khanh đẩy mạnh một cái, thân hình hắn ngã ngửa ra sau, đập mạnh vào bức tường bên cạnh.
“Nhan tướng, chàng sao thế này?” Sở Khanh thảng thốt kêu lên, rõ ràng nàng chỉ đẩy nhẹ một cái, sao người lại ngã nhào xuống đất như vậy.
Ám vệ bước tới, đỡ Nhan Trăn trở về phòng.
“Đại nhân, Nhan tướng vì cứu ngài về mà cánh tay đã trúng một mũi tên, trên tên có độc, hiện vẫn chưa thể giải hết.”
Sở Khanh ảo não thở dài, quả thực là do nàng đã quá sơ suất.
Thân thể Nhan Trăn suy nhược, ngồi dựa vào đầu giường nhìn Sở Khanh: “Ta đã phái rất nhiều người đi tìm hắn rồi. Ngươi không có võ công, ra ngoài cũng chỉ làm liên lụy bọn họ, chi bằng cứ an phận ở lại Đại Lý Tự đi.”
Sở Khanh vốn không định phản bác, nhưng cứ nghĩ tới việc trên mũi tên có độc, nàng làm sao ngồi yên cho đặng.
Chậm trễ thêm một khắc, Nam Hoài lại bước gần hơn tới cái chết một bước.
“Không được, Nam Hoài không gặp được ta sẽ không chịu giao đồ cho chàng đâu, hắn càng không chịu gặp người của Đại Lý Tự.” Sở Khanh cũng có tính toán của riêng mình. Nếu người khác đi, Nam Hoài chắc chắn sẽ không tin tưởng, trừ phi đích thân nàng và Nhan Trăn cùng xuất hiện.
Nhan Trăn vờ như không nghe thấy, day day trán mệt mỏi.
Kẻ bướng bỉnh này, sợ là bản thân còn chưa biết mình đã mang thai, nói năng hành động chẳng có chút dáng vẻ nào của một người sắp làm mẹ.
Cũng không biết đứa bé này là của Lý Huyên, hay là cốt nhục của hắn.
Nhan Trăn nhìn chằm chằm vào bụng Sở Khanh, trong lòng dâng lên niềm khao khát muốn đưa tay chạm vào.
Hắn thầm nghĩ, nếu đứa trẻ này là của mình thì thật tốt biết bao.
Ám vệ bưng thuốc và băng gạc tới, nhờ Sở Khanh băng bó giúp Nhan Trăn: “Đại nhân, nghe nói ngài hiểu biết chút y thuật, phiền ngài băng bó giúp tướng gia.”
Chuyện này dù ám vệ không nói, Sở Khanh cũng sẽ tự mình ra tay.
Độc của Cẩm Tước Vệ không phải loại độc tầm thường, nếu để độc ngấm vào xương tủy sẽ vô phương cứu chữa, nguy hiểm tới tính mạng, bắt buộc phải châm cứu để khống chế độc tính lan tràn.
Nói ra thì Nhan Trăn cũng thật thảm, cổ độc vừa mới giải xong thì lại trúng độc tiễn, đám người kia rõ ràng không muốn để bọn họ sống sót rời đi.
“Nam Hoài sức một mình không địch lại số đông, có biết bao kẻ đang muốn ám sát hắn, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Nếu ta không đi...” Sở Khanh chớp đôi mắt to, bóng gió nhắc nhở Nhan Trăn.
Nhan Trăn vờ như điếc, tỏ ý không muốn giúp đỡ.
Hắn không dám nói chuyện Nam Hoài cũng trúng độc cho Sở Khanh biết, bằng không nàng nhất định sẽ bất chấp hiểm nguy tính mạng mà lao ra ngoài.
Sở Khanh thông thạo thuật châm cứu, nàng cầm kim châm giúp Nhan Trăn ngăn chặn độc tính khuếch tán, sau đó cẩn thận băng bó lại vết thương cho hắn.
Nghĩ đến Nam Hoài, tâm thần Sở Khanh lại không yên.
“Hai người chúng ta thoát khỏi dòng nước, Nam Hoài ở lại đoạn hậu. Chàng nói thật cho ta biết, Nam Hoài hiện tại rốt cuộc thế nào rồi?”
Nhan Trăn thở dài, hắn muốn giấu, nhưng chuyện này suy đi tính lại cũng không giấu nổi.
Sở Khanh chỉ cần bình tâm suy nghĩ là biết rõ tình cảnh hiện tại của Nam Hoài nguy hiểm đến nhường nào.
Cẩm Tước Vệ đâu phải hạng tầm thường, chỉ trong đêm nay đã hạ sát mấy bộ khoái của Đại Lý Tự, lại còn thủ tiêu thi thể sạch sẽ, hành sự vô cùng kín kẽ.
“Trước khi chúng ta rời khỏi bờ sông, hắn đã trúng một mũi tên, hiện tại sống chết chưa rõ. Người của Cẩm Tước Vệ cũng chưa tìm thấy hắn, đang lùng sục khắp nơi trong thành.”
Sở Khanh bật dậy: “Chàng cho ta mượn mấy người đi tìm Nam Hoài! Hắn hiện tại nhất định là nửa bước cũng khó đi, đang rất cần người cứu mạng!”
Nhan Trăn dựa vào thành giường, nhắm mắt dưỡng thần.
Hắn không muốn đôi co với Sở Khanh nữa.
Vừa rồi hắn đã nói rõ là đã phái Lục Phi Xa cùng ám vệ đi rồi.
“Sở Khanh, tình trạng cơ thể ngươi lúc này cũng chẳng khá hơn ta là bao đâu, ngoan ngoãn ở yên đây cho ta. Hôm nay cho dù ngươi có quỳ xuống cầu xin, ta cũng tuyệt đối không cho ngươi đi.” Nhan Trăn nghĩ đến lời tên đại phu nói, lo sợ Sở Khanh thực sự đang mang cốt nhục trong mình.