Sau Khi Bị Mơ Ước Cường Đoạt
Chương 1
Cuối hè đầu thu, đúng là thời điểm thời tiết ẩn ẩn chuyển lạnh.
Trong nội điện Dao Hoa Các, trên chiếc giường gỗ mun rủ màn lụa xanh đang có một nữ tử dung mạo kiều mỹ nằm nghiêng nghiêng. Nàng nhìn qua tuổi không lớn, hàng lông mi dài cong vút tựa hồ vì ngủ không an ổn mà nhẹ nhàng rung động. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng phảng phất như nụ hoa đào ngày xuân e ấp chờ nở, dưới chiếc mũi nhỏ nhắn tinh xảo là một cái miệng anh đào nhỏ nhắn không điểm xuyết mà vẫn đỏ mọng, cánh môi mềm mại no đủ.
Một cung nữ mặc y phục màu xanh nhạt vội vàng bước vào nội điện, vòng qua bình phong. Vừa liếc mắt đã thấy Thời Oanh còn đang dựa vào cột giường mơ màng sắp ngủ, nàng ấy vội vàng tiến lên, khom người nhẹ nhàng gọi: “Chủ tử… Chủ tử?”
Thời Oanh miễn cưỡng chống mí mắt mở ra nhìn người tới một cái, rồi lại nhắm nghiền, hàm hồ ừ một tiếng, nói: “Nam Kỳ, ta muốn ăn sủi cảo thủy tinh… cùng hoành thánh nhỏ đều được.”
Nam Kỳ là người đi theo Thời Oanh cùng nhau tiến cung, tự nhiên cũng rõ ràng tính tình của nhà mình tiểu thư, bộ dạng này chỉ sợ là căn bản còn chưa tỉnh ngủ.
Nàng ấy nghĩ nghĩ, nhìn thoáng qua hướng ngoài điện, càng cúi người tiến sát đến bên tai Thời Oanh, nhẹ nhàng nói: “Chủ tử, nếu không ra khỏi cửa, chờ lát nữa chúng ta sợ là sẽ bỏ lỡ Hoàng thượng đấy.”
Cái gì thượng?
Thời Oanh hàm hồ ừ một tiếng, câu nói kia lượn lờ trong đầu một vòng, nàng bỗng nhiên mở bừng mắt, ngồi thẳng người dậy. Mí mắt buồn ngủ còn đang ý đồ sụp xuống, nàng lại cố gắng chống đỡ, nhìn thoáng qua sắc trời ngoài cửa sổ, nhớ tới chuyện quan trọng liền vội vàng tỉnh táo lại, hỏi dồn Nam Kỳ: “Cái gì, giờ nào rồi?”
“Hồi chủ tử, sắp hết giờ Dần rồi.”
Thời Oanh giật mình đứng bật dậy, đầu óc thanh tỉnh hơn phân nửa, vội vàng sai nàng ấy múc nước vào hầu hạ mình rửa mặt đánh răng trang điểm.
Nàng suýt nữa thì quên mất, nơi này không phải là nhà nàng, nơi này là hoàng cung, mà nàng cũng đã trở thành Oanh mỹ nhân của hậu cung.
Nghĩ đến ngày điện tuyển hôm ấy, vị Hoàng thượng thiếu niên ngồi ở một bên, còn người ngồi ở vị trí chủ vị lại là vị Thái hậu nương nương uy danh hiển hách mà nàng chỉ từng nghe danh. Thời Oanh liền nhịn không được cảm thấy Hoàng thượng có chút đáng thương.
Hoàng thượng đã mười lăm tuổi rồi, vậy mà muốn tuyển phi tần ra sao cũng đều phải nghe theo lời Thái hậu nương nương.
Ngày ấy nàng không dám ngẩng đầu nhìn người, chỉ nghe được giọng nói trầm thấp và thanh lãnh hơn người bình thường của Thái hậu. Người hỏi nàng tuổi tác, hỏi nàng biết làm những gì. Nàng cứ thành thật trả lời, sau đó liền đón nhận một trận trầm mặc.
Thời Oanh lờ mờ cảm thấy mình đã nói sai, nhưng nàng quả thực cái gì cũng không biết làm. Ở nhà nàng là thiên kim tiểu thư kiều quý, chuyện gì cũng có nô bộc lo liệu, sao có thể bắt nàng phải tự động thủ. Cho dù là các cô nương đều phải học nữ công gia chánh, nàng cũng chỉ học vài ngày rồi bỏ, bởi vì ngân châm sẽ đâm rách đôi bàn tay kiều nộn của nàng.
Nàng cứ ngỡ mình chắc chắn sẽ rớt đài, ai ngờ Thái hậu nương nương lại giữ nàng lại, còn phong nàng làm Oanh mỹ nhân.
Không biết còn tưởng rằng đang tuyển phi cho Thái hậu đấy chứ.
Tuyển tú vừa qua, đợt tổng tuyển cử lần này những tú nữ được chọn vào cung đều có vị phân riêng. Trong đó người có vị phân cao nhất chính là con gái của Lão Thái Phó là Tô Tĩnh Như, được phong Tần vị. Dưới đó là ba vị Tiệp dư, năm vị Tài tử, ba vị Mỹ nhân, hai vị Thường tại, hai vị Bảo lâm.
Bản thân Thời Oanh là Oanh mỹ nhân, thoạt nhìn cũng tạm ổn, nhưng chính nàng lại không mấy hài lòng.
Ngày tháng trong cung gian nan, mỹ nhân không được sủng ái lại có vị phân thấp, thời gian lâu dần, trên dưới trong cung này đều sẽ chậm trễ nàng, đến cả món đồ nàng muốn ăn cũng chẳng có mà ăn.
Những ngày tháng như vậy mới trôi qua hai ngày, Thời Oanh đã có chút chịu không nổi.
Nàng nghe người ta nói, trong cung này suy cho cùng cũng chỉ có ba vị chủ tử. Một vị là Thái hậu nương nương, một vị là Hoàng thượng, còn một vị nữa chính là Hoàng hậu hiện giờ vẫn chưa được sắc lập.
Ý niệm trong đầu Thời Oanh chợt lóe lên, Thái hậu nương nương cùng Hoàng thượng đều có người chiếm rồi, nhưng Hoàng hậu thì vẫn chưa có ai.
Nàng nghĩ kỹ rồi, nàng muốn làm Hoàng hậu!
Nàng đưa ra quyết định rất nhanh, nhưng cũng không phải kẻ ngốc nghếch đến mức gióng trống khua chiêng đi rêu rao dã tâm của mình với người khác.
Dã tâm mà, đều phải giấu kín trong lòng.
Hôm nay, chính là bước đầu tiên để nàng tiến gần đến dã tâm của mình.
Nam Kỳ cài một cây trâm hoa đào màu đỏ vào búi tóc cho Thời Oanh, nhìn thấy khuôn mặt tinh xảo kiều mỹ trong gương, nhất thời hoảng thần.
Nhưng bên ngoài trời còn chưa sáng, chủ tử thật sự muốn ra ngoài vào lúc này sao?