DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bị Mơ Ước Cường Đoạt

Chương 3

1048 từ

Bên kia, Thời Oanh mang theo Nam Kỳ bước nhanh quay trở lại. Sáng sớm tinh mơ thế này, cái chốn quỷ quái Ngự Hoa Viên chẳng có bóng người, nàng muốn tìm người điều tra cũng hết cách, đành phải bỏ chạy.

Kẻ có thể ra lệnh cho thị vệ trong cung, thân phận chắc chắn không hề tầm thường.

Nàng chỉ là một Oanh mỹ nhân nhỏ bé, tốt nhất đừng nên dính líu vào vũng nước đục này.

Nam Kỳ cũng không dám hé răng, hai người cắm cúi đi ngược trở lại. Khi đến trước cổng vòm của Ngự Hoa Viên, lại nghe thấy bên trong loáng thoáng có tiếng người.

Thời Oanh trừng lớn mắt, nàng hình như nghe thấy cung nhân bên trong đang gọi bệ hạ.

Nam Kỳ thấy Thời Oanh như bị tiếng “bệ hạ” kia câu mất hồn, vốn dĩ định rẽ trái thì nay lại bước một chân vào cổng vòm. Nàng ấy vội vàng đưa tay kéo Thời Oanh lại, thấp giọng khuyên can: “Chủ tử! Chúng ta, chúng ta có phải nên hồi cung rồi không?”

Lúc nãy Nam Kỳ đứng cạnh Thời Oanh, tuy không nhìn thấy cảnh giết người nhưng cũng bị dọa cho khiếp vía. Tình huống này rồi mà chủ tử còn tâm trí đi tìm bệ hạ sao? Thật sự không biết sợ là gì.

Thời Oanh khựng lại, nhìn vào bên trong, trong lòng tràn đầy không cam tâm. Nàng đã cất công đến tận đây, khó khăn lắm mới có cơ hội gặp Hoàng thượng, sao có thể để vuột mất cơ hội này?

Bất kể kẻ giết người kia là ai, cũng không thể nào giết đến chỗ bệ hạ được. Bệ hạ đang ở đây, lại có thị vệ bảo vệ, chắc chắn là an toàn. Nếu bây giờ quay về, chẳng phải sẽ bị người ta tóm gọn sao.

“Không về, lát nữa ngươi đừng lên tiếng.” Thời Oanh dặn dò Nam Kỳ.

Nói xong liền bước vào trong Ngự Hoa Viên, Nam Kỳ chỉ đành lủi thủi theo sau.

Hai người men theo một con đường khác tiến sâu vào Ngự Hoa Viên, chẳng bao lâu đã đến một rừng hoa phù dung chưa nở.

Hoàng thượng quả nhiên đang ở đây.

Mắt Thời Oanh sáng rực lên, nhưng nàng không lỗ mãng xông tới, mà dẫn người đi vòng một đoạn đường xa để đón đầu bọn họ.

Vừa rồi nhìn từ xa, nàng đã nhận ra tâm trạng Hoàng thượng không tốt, nên mới sáng sớm tinh mơ dẫn theo cung nhân thị vệ đến Ngự Hoa Viên dạo bước. Nói đến tâm trạng không tốt, mấy ngày trước thức ăn trên bàn của Thời Oanh dở tệ, tâm trạng nàng cũng chẳng vui vẻ gì. Nàng cảm thấy Hoàng thượng hiện tại đang cần người khuyên giải, nói dăm ba câu biết đâu tâm trạng sẽ khá hơn.

Đi vòng từ xa tới, Thời Oanh làm bộ làm tịch ngắm nghía mấy đóa hoa rụng trên đất. Mắt sắc thấy vạt áo của Hoàng thượng sắp vòng qua, nàng thuận thế khom người nhặt một cành hoa dâm bụt rơi trên mặt đất, nâng niu trong lòng bàn tay ngắm nghía hồi lâu, sau đó khẽ thở dài một hơi.

Tiêu Dịch Thừa từ xa đã thấy một bóng dáng yểu điệu mặc y phục màu lam nhạt đang đứng nghiêng người. Nàng nhặt một đóa hoa đã khô héo trên đất lên, không biết đang suy nghĩ điều gì, trông có vẻ sầu khổ vạn phần.

Hắn giơ tay ngăn thái giám bên cạnh định lên tiếng khiển trách, chỉ cảm thấy đối phương cũng mang nỗi sầu muộn trong lòng nên mới đến đây giải khuây giống mình.

Tâm niệm vừa động, hắn bước lên vài bước.

“Ngươi là ai, vì sao lại ở đây?”

Thời Oanh giả vờ bị dọa sợ, xoay người nhìn thấy hắn, vẻ hoảng hốt sợ hãi bộc lộ rõ ràng. Nàng quỳ xuống hành lễ rồi đáp: “Tần thiếp là Oanh mỹ nhân của Dao Hoa Các. Tần thiếp dậy sớm không ngủ được, lúc này mới nghĩ đến Ngự Hoa Viên đi dạo một chút để thư giải nỗi lòng.”

Tiêu Dịch Thừa cũng mới mười lăm tuổi. Tuy nói con cháu hoàng thất đều phải sớm cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt ngai vàng, nhưng hắn thì không cần. Hắn là hoàng đế bù nhìn do một tay Thái hậu nâng đỡ, không có nhiều tâm tư để suy tính, cũng không dám nghĩ đến những chuyện không nên nghĩ. Mấy ngày nay tâm trạng buồn bực cũng chỉ vì bài vở Thái phó giao mấy hôm trước hắn xem không hiểu, nhất thời bực bội mới nảy ý định đến Ngự Hoa Viên đi dạo mà thôi.

Vừa nghe Thời Oanh cũng có tâm sự, Tiêu Dịch Thừa khẽ gật đầu, bảo nàng bình thân: “Ngươi có tâm sự gì?”

Thời Oanh vân vê đóa hoa héo úa trong tay, nói: “Hồi bệ hạ, tần thiếp xa nhà đã lâu, có chút nhớ thương người thân ở quê nhà.”

Hai người vừa nói chuyện, Tiêu Dịch Thừa vừa bước lên phía trước, ý bảo Thời Oanh đi theo mình.

Thời Oanh cố gắng đè nén sự hưng phấn và kích động trong lòng, thầm nghĩ số bạc bỏ ra tháng này quả không uổng phí, cuối cùng cũng giúp nàng nói được mấy câu với Hoàng thượng.

Chẳng qua nàng cũng không vui vẻ được bao lâu. Hai người đi đến gần một đình hóng gió ở phía xa, loáng thoáng nghe thấy tiếng hát truyền vào tai.

Giọng hát này vừa nghe đã biết là giọng nữ tử kiều nhu đang xướng khúc, lại còn là điệu hát nhỏ với giọng giọng điệu mềm mại của vùng Giang Nam, uyển chuyển du dương, vô cùng êm tai.

Nhưng nếu là ban ngày, khúc hát này quả thực hay, ngay cả Thời Oanh cũng phải khen ngợi một tiếng. Thế nhưng hiện tại trời còn chưa sáng, Ngự Hoa Viên đột nhiên vang lên tiếng hát này, nghe có chút quỷ dị, khiến người ta không khỏi suy nghĩ sâu xa.

Sau Khi Bị Mơ Ước Cường Đoạt - Chương 3