Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 21
Nàng lại cầm ấm trà định châm tiếp.
Hắn nheo mắt lại, lập tức đưa tay ngăn lại: “Được rồi, đủ rồi đấy.”
Thuyền hoa nhanh chóng cập bờ, Lâm Oản Oản bước xuống trước, đứng trên bến nước cúi đầu hành lễ với Tạ Cảnh Mục:
“Biểu ca, Oản Oản xin phép về phủ trước ạ.”
Trong khoang thuyền, Tạ Cảnh Mục ngồi yên bất động, chỉ khẽ gật đầu.
Mãi đến khi bóng dáng nàng khuất hẳn nơi khúc quanh con phố, hắn mới cất giọng trầm lạnh:
“Lưu Quang.”
Một bóng đen vụt qua trong khoang thuyền, nam tử áo đen tuấn tú đã quỳ một gối trên sàn:
“Chủ tử.”
Tạ Cảnh Mục chậm rãi đứng dậy, tựa bên khung cửa sổ nhìn về hướng Lâm Oản Oản vừa rời đi, ánh mắt sâu thẳm:
“Bảo Thập Thất đi học múa đi. Ba ngày sau, Cô sẽ mượn danh nghĩa đưa sư phụ dạy múa để đưa nàng ấy vào Lâm phủ.”
Thân hình Lưu Quang cứng đờ:
“Thập Thất... đi học múa ư?”
Hắn ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy khó tin:
“Chủ tử, Thập Thất ngay cả chạy bộ còn đi cùng tay cùng chân nữa là, ngài có chắc chắn không đấy?”
Tạ Cảnh Mục nhớ lại những tư thế múa kỳ quái của Lâm Oản Oản ban nãy, mím môi: “Dạy nàng ấy thì chừng đó là quá đủ rồi.”
Huống chi Lâm Oản Oản cũng chẳng phải kẻ ham học, chuyện tập múa bất quá chỉ là cái cớ để đưa Thập Thất vào bên cạnh bảo vệ nàng mà thôi.
Lưu Quang nghe vậy đành phải cúi đầu nhận lệnh:
“Thuộc hạ tuân mệnh.”
Sau khi trở về Ám vệ doanh, hắn lập tức đem mệnh lệnh của Tạ Cảnh Mục truyền đạt lại cho Thập Thất.
Vốn là sát thủ từ nhỏ, mặt lạnh không chút cảm xúc, chuẩn một mỹ nhân băng sơn như Thập Thất khi nghe xong nhiệm vụ này thì khuôn mặt lạnh tanh cũng lộ ra một vết rạn nứt khó coi.
“Thập Thất lĩnh mệnh.”
Nàng dứt khoát quay lưng bước đi.
Lưu Quang cùng một đám ám vệ vây quanh một góc, thầm mặc niệm thương xót cho Thập Thất mất một giây.
Nhìn bóng người trong phòng Thập Thất in lên song cửa sổ với những động tác cứng đờ như khúc gỗ, cuối cùng chân trái vấp chân phải ngã cái “bạch” xuống sàn, Lưu Quang không khỏi hít sâu một hơi.
...
Ba ngày sau, Thập Thất trong bộ váy hồng phấn đoan trang bước xuống từ cỗ xe ngựa, ánh mắt kiên định nhìn về phía cánh cổng Lâm phủ trước mặt.
Lâm Oản Oản thì lại ngơ ngác nhìn nàng.
Nàng vốn đang ngủ nướng ngon lành thì bị Lục Kiều kéo xốc dậy khỏi giường, lôi đến trước bàn trang điểm. Nha hoàn thoăn thoắt chải tóc điểm trang cho nàng, miệng không ngừng lẩm bẩm:
“Cô nương ơi, người bên Đông Cung tới rồi, nói là Thái tử điện hạ ban một vị sư phụ dạy múa đến để chỉ điểm vũ đạo cho ngài. Giờ này chắc vị sư phụ đó đã tới ngoài phủ rồi, sao ngài vẫn còn ngủ được thế cơ chứ?”
Thời buổi này vô cùng coi trọng lễ nghĩa tôn sư trọng đạo, một ngày làm thầy cả đời làm cha, cô nương nhà nàng tuyệt đối không thể để thất lễ được.
Lục Kiều hận không thể biến một tay thành hai tay hai chân để làm cho lẹ.
Động tác của nha hoàn nhanh thoăn thoắt, sửa soạn xong xuôi liền kéo tuột Lâm Oản Oản chạy thẳng ra cổng lớn.
Mãi đến khi đứng trước cổng phủ, ngọn gió sớm se lạnh thổi qua mới khiến Lâm Oản Oản tỉnh táo lại đôi chút.
Đầu óc vừa hồi phục tỉnh táo, Lâm Oản Oản suýt nữa đã buột miệng chửi thề một câu.
Chết tiệt thật chứ!
Bảng chữ mẫu lần trước còn chưa chép xong, giờ lại bày trò gì nữa đây?
Dù trong lòng mắng chửi Tạ Cảnh Mục hàng vạn lần, ngoài mặt nàng vẫn giữ nụ cười đoan trang chuẩn mực:
“Chào tiên sinh.”
Nàng ngoan ngoãn nhún gối hành lễ chuẩn quy củ với Thập Thất.
Thập Thất suýt nữa thì theo phản xạ lùi lại né tránh, đành gượng gạo nhận nửa lễ rồi đưa tay đỡ lấy: “Lâm cô nương không cần đa lễ, mau đứng dậy đi.”
Lâm Oản Oản dẫn Thập Thất vào phủ, vừa đi vừa âm thầm dò xét đối phương.
Vị sư phụ dạy múa này đã do đích thân Tạ Cảnh Mục phái tới thì hẳn phải có bản lĩnh phi phàm, khéo lại là danh sư nức tiếng thiên hạ cũng nên.
Nhìn khí thế lạnh lùng nghiêm nghị, toát ra vẻ người lạ chớ gần thế kia thì xem ra đúng là một vị nghiêm sư rồi.
Chà, phong thái quả thật bất phàm, lưng thẳng tắp, đây ắt hẳn là khí chất của người tập múa lâu năm.
Lâm Oản Oản thầm nghĩ, nhưng khi ánh mắt nàng rơi xuống bước chân đi cùng tay cùng chân của Thập Thất thì khựng lại một thoáng, rồi sau đó bừng tỉnh ngộ ra.
Bậc đại sư quả nhiên có lối đi riêng, khác biệt hẳn so với người phàm.
Lâm Oản Oản thăm dò hỏi: “Tiên sinh, biểu ca có dặn bảo ngài dạy ta trong bao lâu không ạ?”
Thập Thất nhớ lại lời dặn của Lưu Quang liền đáp: “Ngắn thì một hai năm, dài thì...”
Lâm Oản Oản giật nảy mình kêu lên: “Cái gì cơ?!”
Một hai năm ư?
Hả?
Tính bằng năm sao?
Có chắc không phải là tính bằng tháng chứ?
Nàng định gặng hỏi lại nhưng đành nhịn xuống, không dại gì tự đi đâm đầu vào chỗ chết.
Chỉ trong chớp mắt, nàng trông hệt như ngọn rau héo vì sương muối, bước chân cũng trở nên nặng nề rệu rã.