Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 22
Nàng khóc thầm không ra nước mắt.
Nàng có ham mê múa may gì đâu chứ!
Hơn nữa thời gian của nàng quý báu biết chừng nào, ngoài ăn uống chơi bời hưởng lạc ra nàng còn phải bận nịnh bợ tên Thái tử khó chiều kia, lại còn phải lén lút luyện võ kiếm tiền phòng thân nữa.
Luyện múa...
Thứ nghệ thuật thanh cao này tạm thời nàng chưa có phúc hưởng thụ đâu.
Đợi đến khi bảo toàn được tính mạng nhỏ bé này rồi, nói không chừng nàng mới có tâm trạng học vài điệu múa bồi đắp tâm hồn.
Lâm Oản Oản lê từng bước chân ủ rũ trở về Tuế An Viện.
Tuế An Viện rất rộng rãi, Lục Kiều nhanh chóng dọn dẹp ra một gian sương phòng cho Thập Thất ở lại.
Thấy nàng ta ở ngay sát vách, cõi lòng Lâm Oản Oản càng thêm tan nát.
“Chuyện đó...”
Lâm Oản Oản toan cứu vãn tình hình, bèn lén lút lại gần Thập Thất:
“Tiên sinh, Tuế An Viện của ta chỗ này hơi chật hẹp, hay là để ta bảo Lục Kiều...”
Thập Thất khựng lại.
Nàng đến đây là để cận thân bảo vệ, ở xa thì còn tác dụng gì nữa?
Bởi vậy, nàng dứt khoát từ chối:
“Không cần.”
“Thái tử điện hạ căn dặn, để nô tỳ ở bên cạnh hầu hạ dạy dỗ.”
Trong lòng Lâm Oản Oản lại mắng Tạ Cảnh Mục thêm một trận tơi bời.
Thế là, quả cà tím ủ rũ là nàng đây càng thêm héo hon.
Tuy nhiên, nàng rất nhanh đã phát hiện ra điều kỳ lạ.
Liên tiếp ba ngày trôi qua, nàng luôn nơm nớp lo sợ Thập Thất tiên sinh sẽ lôi nàng ra bắt uốn dẻo luyện múa.
Nhưng kỳ lạ thay, Thập Thất tuyệt nhiên không hề nhắc tới.
Đến ngày thứ tư, mọi chuyện vẫn êm đềm như cũ.
Lâm Oản Oản bèn an phận sống qua ngày, dại gì mà tự tìm đường chết đi hỏi han.
Thập Thất cũng vô cùng ăn ý, nửa lời không đả động đến chuyện múa may.
Trái lại, mỗi khi Lâm Oản Oản ngồi điều tức tu tập nội lực, Thập Thất lại giống như một bậc danh sư võ học, tận tình chỉ điểm cho nàng phương pháp vận hành kinh mạch.
Nhờ có Thập Thất chỉ dẫn, nội lực của nàng tăng tiến vượt bậc, ngày một dồi dào.
Thập Thất nhìn chẳng giống một tiên sinh dạy múa, mà giống một sư phụ dạy võ hơn, sáng nào cũng dậy từ tờ mờ sớm để rèn luyện thân thể.
Dưới sự ảnh hưởng của Thập Thất, Lâm Oản Oản cũng dần hình thành thói quen dậy sớm, hai người cùng nhau tập luyện mỗi sáng.
Về sau, Lục Kiều cũng hăng hái gia nhập.
Thế là ba người cùng nhau rèn luyện thân thể, người xách thùng nước, kẻ đứng tấn, chiếc giá gỗ vốn dùng để đặt chậu hoa nay lại cắm đầy đao kiếm binh khí.
Một ngày nọ, Lâm Diệp Chi hớn hở chạy vào viện, nhìn thấy binh khí vứt ngổn ngang đầy đất liền hoảng hồn khiếp vía.
“Tình hình gì thế này?”
“Tỷ của đệ bỏ văn theo võ từ bao giờ vậy?!”
Lâm Diệp Chi rụt rè bước vào trong sân, nhìn thấy Lâm Oản Oản một tay xách cây chùy sắt nặng trịch vung vẩy thuần thục, cõi lòng hắn hoàn toàn chết lặng.
Thế này thì sau này chẳng phải nàng chỉ cần một chùy là đập chết hắn sao?
Lâm Oản Oản ném mạnh cây chùy sắt xuống đất, một tiếng “Keng” chói tai vang lên.
Nàng nhận lấy chiếc khăn Lục Kiều đưa tới, lau mồ hôi rịn trên trán, đôi mắt phượng nhìn sang Lâm Diệp Chi rồi nhướng mày:
“Có việc gì thế?”
Hắn đứng ngây ra hồi lâu không nói nên lời, ánh mắt dán chặt vào cây chùy sắt dưới đất đầy kinh hãi.
Lâm Oản Oản: “...”
“Đệ ngốc luôn rồi à?”
Lâm Diệp Chi quay phắt đầu lại, ánh mắt kiên định nhìn nàng, nhưng giọng điệu lại mềm nhũn đến mức nịnh nọt:
“Tỷ, sau này tỷ bảo đệ đi hướng đông đệ tuyệt đối không dám đi hướng tây, tỷ bảo đệ đuổi chó đệ nhất định không đuổi gà.”
Lâm Oản Oản vỗ vai hắn: “Đệ chẳng cần làm gì cả, chỉ cần đừng gây họa cho ta là ta đã tạ ơn trời đất rồi.”
Lâm Diệp Chi: “...”
Lâm Oản Oản chớp chớp mắt: “Lần này đệ tới, không phải là lại chọc thủng trời, muốn ta đi thu dọn tàn cuộc đấy chứ?”
Lâm Diệp Chi lập tức lắc đầu nguầy nguậy:
“Không phải!”
Nghĩ đến chính sự, trên mặt hắn liền nở nụ cười rạng rỡ:
“Là đại ca, nói là mấy ngày nữa sẽ đến phủ Thượng thư cầu thân, muốn cưới đại tiểu thư Triệu gia về làm tẩu tử của chúng ta.”
“Đến lúc đó, trong phủ sẽ mở tiệc linh đình, đại ca bảo cả phủ chúng ta đều mặc hỷ phục màu đỏ cho thêm phần hoan hỷ. Hiện tại huynh ấy gọi chúng ta sang chọn kiểu dáng trang phục mới đấy.”
Lâm Diệp Chi ôm hai má, vẻ mặt đầy vẻ hâm mộ mong chờ, cái miệng nhỏ cứ đóng đóng mở mở, hình như còn lẩm bẩm thêm điều gì nữa.
Thế nhưng Lâm Oản Oản nửa chữ cũng chẳng lọt vào tai.
Cả người nàng như bị sét đánh ngang tai, ngây đơ tại chỗ.
Cầu thân ư?
Vừa hoàn hồn lại, nàng không khỏi hít sâu một hơi lạnh.
Sao nàng lại có thể quên béng mất chuyện đại sự này cơ chứ!
Mấy ngày nay mải mê luyện võ đến mức quên cả đất trời, thế mà lại để mặc cho đại ca và Triệu Tuệ Tâm tự do phát triển!