DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 34

1003 từ

Lâm Oản Oản trợn tròn mắt nhìn.

Tạ Cảnh Mục hắn...

Hắn bị ai đoạt xá rồi sao???

Thấy gia đinh chuẩn bị bước tiếp lên bậc thềm, nàng vội vàng lao tới đỡ lấy rương.

“Cô nương, ngài là thân cành vàng lá ngọc, sao có thể làm loại việc nặng này chứ?”

Tên tổng thị vệ gác cổng kinh ngạc hô lên.

Lâm Oản Oản nghiến răng nghiến lợi:

“Thế ngươi còn không mau qua đây giúp một tay!”

Tên thị vệ thủ lĩnh gượng gạo cười xòa, vội vàng gọi thêm vài người tới đỡ gia đinh khiêng rương.

Thấy ba chiếc rương lớn đã được khiêng cẩn thận vào phủ, hướng thẳng về phía Tuế An Viện, Lâm Oản Oản mới thở phào nhẹ nhõm.

Nàng vừa nhấc chân định đi theo thì trong đầu bỗng dấy lên một tia nghi hoặc.

Vì sao Tạ Cảnh Mục lại vô duyên vô cớ tặng nàng những thứ này?

Nàng quay đầu nhìn về phía tên thị vệ của Đông Cung.

Chạm phải ánh mắt dò xét của nàng, tên thị vệ thầm giật thót trong lòng.

“Lâm tiểu thư, có điều gì phân phó sao?”

Hắn mỉm cười hỏi, giọng điệu cung kính hết mực.

Lâm Oản Oản xoay người lại, thẳng thắn hỏi luôn:

“Vì sao biểu ca lại tặng ta những thứ này?”

Đôi mắt đẹp của nàng khẽ chớp, chăm chú quan sát phản ứng của tên thị vệ: “Trước đây biểu ca chưa từng tặng ta mấy thứ đồ này bao giờ.”

Vừa nãy nàng mới nói với A Chiêu rằng mình thích vàng bạc châu báu, vậy mà Tạ Cảnh Mục lập tức sai người mang tới tặng.

Nàng không khỏi nảy sinh nghi ngờ, liệu A Chiêu và Đông Cung có mối liên hệ ngầm nào hay không.

Tên thị vệ cúi đầu, đem lý do đã được chuẩn bị từ trước ra ứng phó:

“Bẩm Lâm tiểu thư, tâm ý của Thái tử điện hạ thuộc hạ không dám suy đoán bừa bãi, chỉ biết phụng mệnh hành sự.”

“Mấy ngày trước, chẳng rõ Thái tử điện hạ nhìn thấy thứ gì mà đột nhiên bảo muốn tặng tiểu thư mấy rương châu báu. Ngặt nỗi trong kho không có sẵn nhiều như vậy, thuộc hạ phải mất mấy ngày gom góp, mãi đến hôm nay mới mang tới được.”

Lâm Oản Oản thoáng khựng lại.

Là mệnh lệnh từ mấy ngày trước, không phải hôm nay.

Vậy xem ra chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Cũng phải thôi, nam chính bây giờ đối với nữ chính còn chẳng có chút hứng thú nào, sao có thể để tâm đến một pháo hôi như nàng chứ?

Nghĩ thông suốt rồi, Lâm Oản Oản liền nở nụ cười rạng rỡ, xoay người chạy tót vào trong phủ, không quên vẫy vẫy tay với tên thị vệ.

“Được rồi, ta biết rồi.”

“Ngươi về đi, đừng quên thay ta nói lời cảm tạ biểu ca nhé!”

Nhìn bóng dáng nàng vui vẻ chạy vào trong, tên thị vệ mới từ từ ngẩng đầu lên, thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Lúc này tại Tuế An Viện, ba chiếc rương lớn đã được đặt ngay ngắn giữa sân.

Nàng mở từng chiếc rương ra, bên trong lấp lánh ánh vàng rực rỡ, toàn là bảo vật châu ngọc vô cùng chói mắt.

Nàng không kìm được đưa tay che bớt mắt lại, khóe môi cong lên một nụ cười thỏa mãn.

“Phát tài rồi, phát tài rồi, chúng ta phát tài to rồi Lục Kiều ơi!”

Lục Kiều cũng hiếm khi nhìn thấy nhiều tiền tài đến thế, kinh ngạc đến mức trố mắt há hốc mồm.

Nàng ấy ngó nghiêng một hồi rồi lẩm bẩm: “Cô nương, đúng là không có lấy một quyển sách nào thật này.”

Lâm Oản Oản bốc một nắm vàng thỏi lên, cảm nhận sức nặng đầm tay, không khỏi cảm thán: “Ta quyết định rồi, trong vòng ba ngày tới, ta tuyệt đối sẽ không mắng chửi hắn câu nào.”

Thập Thất bước tới, nghe thấy thế thì bước chân hơi khựng lại.

Nhưng chỉ trong chớp mắt, nàng ấy đã lấy lại vẻ mặt phẳng lặng như thường ngày.

“Nhiều vàng thế này, để ta giúp ngươi khiêng vào nhà kho riêng nhé.”

Lâm Oản Oản cười tươi rói: “Được chứ!”

Sau một thời gian ngắn ở chung, nàng và Thập Thất đã trở nên vô cùng thân thiết.

Nàng rất thích tính cách của Thập Thất.

Thập Thất cực kỳ lười.

Lười nói chuyện, lười biểu lộ cảm xúc, thậm chí còn lười cả việc hóng hớt chuyện thiên hạ.

Và điều khiến nàng thích nhất chính là Thập Thất rất lười dạy nàng luyện võ!

Vị sư phụ dạy võ này do Tạ Cảnh Mục tìm cho nàng quả thực quá đỗi tuyệt vời!

Nàng thích chết đi được!

“Để ta đi lấy mấy cái giỏ gỗ, chúng ta phân loại xong xuôi rồi hẵng cất vào kho, đợi ta một lát nhé.”

Nàng nhanh chân chạy vào phòng, mang mấy chiếc giỏ gỗ ra ngoài.

Nhà kho riêng là nơi cất giữ đồ đạc của riêng nàng, nằm ngay trong Tuế An Viện, là một căn phòng nhỏ kín đáo chứa đầy giá gỗ bày biện các món đồ trang trí quý giá. Bên trong còn có mấy chiếc rương lớn, một rương đựng vàng, một rương đựng ngọc ngà, một rương đựng đá quý...

Ba chiếc rương Tạ Cảnh Mục đưa tới đều để lộn xộn, cần phải phân loại rõ ràng rồi mới mang cất.

Ba người mỗi người ôm một chiếc giỏ gỗ, nhặt từng món đồ bỏ vào trong.

Lâm Oản Oản chọn nhặt trân châu.

Nàng đứng trước chiếc rương đầy ắp châu ngọc, hơi cúi người nhặt từng viên trân châu. Một tay ôm giỏ, tay kia cầm viên trân châu tròn trịa, nhẵn bóng không tì vết.