Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 35
Nàng ngắm nghía, đôi mắt phượng khẽ cong lên, nụ cười kiều diễm rạng ngời trên gương mặt.
“Không hổ là đồ của Thái tử, trân châu này phẩm chất thượng hạng thật đấy.”
Nàng vận một bộ váy lụa màu xanh khói thanh nhã như sắc biếc chốn rừng sâu, mái tóc đen mượt vấn lỏng, chỉ cố định bằng một cây trâm ngọc bích, đôi môi đỏ mọng, làn da trắng nõn nà, đẹp đến mức khiến người ta ngơ ngẩn.
Thập Thất nhìn đến thất thần.
Nàng ấy thầm nghĩ, có lẽ mình đã hiểu vì sao chủ tử lại rung động rồi.
Đến cả nữ nhân như nàng ấy nhìn còn thấy xao xuyến, huống chi là chủ tử?
Thập Thất chợt giật mình tỉnh táo.
Nàng ấy đang nghĩ cái gì thế này?
Lắc lắc đầu xua tan mớ suy nghĩ lung tung, nàng ấy lại tiếp tục cúi xuống nhặt vàng.
Lâm Oản Oản quay sang nhìn Thập Thất.
“Thập Thất, sức ngươi khỏe nhất, lát nữa ngươi mang đồ vào trong nhé, ta sẽ mở cửa cho.”
Nàng liếc nhìn chiếc giỏ của Thập Thất rồi khựng lại.
“Sao ngươi nhặt chậm thế? Đang mải nghĩ gì à?”
Động tác của Thập Thất khựng lại, gương mặt nhỏ nhắn dần dần đỏ bừng lên.
“Không... không có gì đâu.”
Nàng ấy vội vàng tăng nhanh tốc độ, thoăn thoắt nhặt đầy một giỏ.
“Để ta đi cất.”
Nàng ấy nhận lấy một sọt đá quý từ tay Lục Kiều, vội vã bước về phía nhà kho.
Lâm Oản Oản ôm sọt trân châu chạy theo phía sau.
“Chạy nhanh thế làm gì chứ.”
“Ta còn chưa mở cửa mà!”
Nàng đi tới trước cửa kho, thấy Thập Thất đang ôm hai sọt châu báu đứng nép bên cạnh, đầu cúi gằm xuống, chỉ để lộ vành tai đỏ ửng.
“...”
Lâm Oản Oản mím môi.
Hỏi thì chắc chắn Thập Thất không chịu nói.
Nhưng không hỏi thì cái bộ dạng này trông lại kỳ quặc quá mức!
Thôi vậy.
Ai chẳng có điều thầm kín trong lòng.
Lâm Oản Oản mở khóa cửa, hai người bước vào trong rồi đổ châu báu vào rương.
Chiếc rương vừa to vừa sâu, số đồ vật vốn có bên trong chỉ vừa đủ phủ kín một lớp đáy.
Thập Thất trút cả sọt vàng thỏi vào trong, đáy rương cũng chẳng dâng lên được bao nhiêu.
Nàng ấy không nhịn được bèn hỏi:
“Cô nương, sao người lại dùng cái rương lớn đến thế này?”
Lâm Oản Oản đổ nốt sọt trân châu vào, nhìn xuống đáy rương, thản nhiên đáp:
“Bởi vì sớm muộn gì chiếc rương này cũng sẽ được lấp đầy.”
“Nếu mục tiêu quá dễ dàng đạt được, người ta sẽ chẳng còn động lực để cố gắng nữa.”
Bản tính nàng vốn lười biếng, nếu có thể, nàng chỉ ước mỗi ngày đều được sống nhàn nhã, làm một kẻ ăn no rồi chờ chết.
Thế nhưng nàng không thể làm vậy được.
Để thay đổi số phận, nàng buộc phải nỗ lực từ khi còn tấm bé, ngay từ lúc chưa biết nói đã phải cố hết sức nắm chặt lấy vạt áo của Tạ Cảnh Mục.
Hồi còn ở thế giới trước, nàng nhớ có người từng nói, mất hai mươi mốt ngày là có thể tạo thành một thói quen.
Nàng chỉ muốn bảo rằng: Tuyệt đối không có chuyện đó!
Nàng siêng năng suốt bao nhiêu năm như vậy, chẳng những không biến thành người chăm chỉ mà ngược lại ngày càng muốn lười hơn.
Nếu chiếc rương này nhỏ đi một chút, chứa được hơn nửa rương, nàng sợ bản thân sẽ ôm tiền bỏ trốn mất.
Nhưng nếu đặt một mục tiêu thật lớn, nàng sẽ luôn có động lực để tiếp tục tích cóp.
Đến ngày đào tẩu, dẫu rương chưa đầy thì số bạc gom góp được chắc chắn cũng đủ để nàng sống sung túc cả đời.
Lâm Oản Oản cầm sọt rỗng đi ra ngoài.
“Đi thôi.”
“Thập Thất, cửa không cần khóa đâu, cứ để mở đi, dù sao trong viện cũng chỉ có ba người chúng ta thôi.”
Thập Thất khẽ vâng một tiếng, thấy nàng đã đi xa liền vội vã cầm sọt đuổi theo.
Hai người quay lại sân, Lục Kiều đã lựa xong thêm một sọt khác, đặt sang một bên rồi lấy sọt mới tiếp tục phân loại.
Ba người cứ thế bận rộn qua lại, mãi đến khi màn đêm buông xuống, ánh mắt không còn nhìn rõ nữa mới xem như thu dọn xong xuôi.
Lâm Oản Oản vươn vai một cái thật dài.
“Lục Kiều, gọi vài người qua khiêng ba chiếc rương này ra ngoài đi.”
Lục Kiều đáp lời rồi nhanh chân bước ra.
Lúc quay lại, phía sau nàng ấy có thêm vài gia đinh, sau khi hành lễ liền nhanh chóng dọn dẹp chuyển rương đi.
“Cô nương, cơm tối bên bếp nhỏ đã chuẩn bị xong cả rồi, sẽ mang lên ngay đấy ạ.”
Lâm Oản Oản đưa tay sờ soạng trong người, móc ra một nắm đậu vàng óng ánh.
“Lục Kiều, thưởng cho ngươi này.”
Nàng cười tít mắt, lại lấy thêm một nắm khác đưa cho Thập Thất.
“Của ngươi nữa.”
“Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia, một khi cô nương của các ngươi đã phát tài thì tuyệt đối không để ai chịu thiệt thòi đâu.”
Lục Kiều mừng rỡ khôn xiết, vội vàng bày tỏ lòng trung thành:
“Cô nương, nô tỳ nhất định sẽ nghe lời người tuyệt đối, người bảo đi hướng đông nô tỳ quyết không đi hướng tây, người bảo đuổi chó nô tỳ tuyệt không bắt gà!”
Ngay cả Thập Thất bình thường ít nói cũng đứng sau lưng Lục Kiều mà gật đầu lia lịa.
Lâm Oản Oản đưa tay xoa cằm:
“Nói vậy là trước đây ta bảo ngươi đuổi chó, ngươi dám đi bắt gà thật đấy phỏng?”