DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 36

1055 từ

Lục Kiều hoảng hốt: “Cô nương, nô tỳ...”

Lâm Oản Oản bật cười, vỗ vỗ vai nàng ấy:

“Được rồi mà.”

“Ta đùa chút thôi.”

“Có những lời không cần nói ra, trong lòng ta đều hiểu cả.”

...

Ngày hôm sau, trời quang mây tạnh.

Một túi hạt vàng óng ánh được đặt ngay ngắn lên mặt bàn.

Miệng túi mở rộng, tỏa ra ánh sáng châu ngọc lấp lánh rực rỡ.

Tạ Cảnh Mục khẽ nhướng mày: “Đây là?”

Lâm Oản Oản vẫn vận trang phục nam tử như trước, lười biếng ngồi dựa vào ghế gỗ, chân bắt chéo, bên cạnh có Lục Kiều hầu hạ đút từng quả nho, dáng vẻ vô cùng phong lưu phóng túng.

“Thưởng cho ngươi đấy.”

“Dù sao hôm qua ngươi cũng ngoan ngoãn nghe lời như thế mà.”

Nàng diễn vô cùng nhập tâm, khóe môi khẽ nhếch, điệu bộ cợt nhả ngang tàng.

Chân mày Tạ Cảnh Mục khẽ giật giật, đưa mắt nhìn quanh quất bốn phía.

Phong thủy của cái nơi rách nát này tuyệt đối không ổn.

“Lần sau chúng ta đổi chỗ khác gặp đi.”

Hắn khẽ khựng lại, rồi bồi thêm một câu:

“Để tránh việc lệnh huynh lại tới gây khó dễ.”

Nhắc đến Lâm Tuyên Chi, nét mặt Lâm Oản Oản lập tức nghiêm lại, theo bản năng ngồi thẳng lưng dậy.

Chỉ trong chớp mắt, dáng vẻ của nàng đã trở nên đoan trang nền nã hơn hẳn.

Ngay cả quả nho mà Lục Kiều đưa tới bên miệng, nàng cũng lắc đầu từ chối.

Đây chính là phản xạ có điều kiện do bị hắn rèn giũa khuôn phép từ tấm bé mà thành.

Tạ Cảnh Mục thầm thu hết mọi biểu cảm của nàng vào đáy mắt.

Chỉ vì nghĩ đến Lâm Tuyên Chi mà nàng mất hết cả tâm trạng ăn uống sao?

Biểu muội này của hắn, thế mà lại tình sâu nghĩa nặng với Lâm Tuyên Chi đến mức này...

Ánh mắt hắn cuộn trào sóng ngầm, nghiêng đầu chăm chú nhìn Lâm Oản Oản, cất giọng trầm thấp:

“Vàng chẳng phải là thứ tiểu thư yêu thích nhất sao? Cớ sao lại hào phóng đem tặng cho ta?”

“Chẳng lẽ tiểu thư vừa vớ được món hời lớn nào chăng?”

Nghĩ đến chuyện này, trên mặt Lâm Oản Oản lập tức nở nụ cười rạng rỡ:

“Quả thực là vừa phát tài.”

“Một... người thân tặng ta một món tiền lớn lắm đấy.”

Tạ Cảnh Mục dời tầm mắt đi nơi khác, giọng điệu có chút u ám:

“Vậy tiểu thư không nên tới tìm ta, mà phải đến tạ ơn vị thân thích kia cho chu đáo mới phải đạo.”

Lâm Oản Oản ngẩn người.

Dường như từ sau khi biết hắn sẽ không hạ sát thủ với mình, nàng rất ít khi cố ý lấy lòng Tạ Cảnh Mục nữa.

Càng không có chuyện vì hắn tặng quà mà lập tức chạy vào Đông Cung nói lời cảm tạ.

Mỗi lần chạm mặt, nàng đều tỏ vẻ ngoan ngoãn phục tùng, nhưng bình thường thì luôn tránh hắn như tránh tà.

Nếu Lâm Tuyên Chi thực sự cưới Triệu Tuệ Tâm, dựa vào chút tình nghĩa hiện tại, chắc nàng sẽ không bị ban cho cái chết chứ?

Nét mặt Lâm Oản Oản bỗng chốc trở nên nghiêm túc:

“Ngươi nói rất có lý, ta phải đi thay y phục ngay đây, đến cảm tạ vị người thân kia của ta mới được.”

Nàng vội vã đứng dậy rời đi, trước khi bước ra khỏi cửa vẫn không quên dặn dò địa điểm hẹn lần tới:

“Lần sau gặp nhau, chúng ta hẹn ở Lãm Nguyệt Các phía bắc thành nhé.”

Tiếng bước chân của nàng dần xa khuất.

Sắc mặt Tạ Cảnh Mục cũng lạnh dần theo từng nhịp bước.

Gương mặt hắn phủ một tầng sương lạnh, rõ ràng tâm trạng đang vô cùng tệ hại.

Lưu Quang từ chỗ tối lắc mình hiện ra, vội vàng kéo tay hắn muốn đi ra ngoài:

“Lúc này là lúc nào rồi, chủ tử bớt giận đã, mau chóng trở về Đông Cung thôi!”

Lưu Quang lo lắng đến toát mồ hôi:

“Vì sợ nàng nhận ra người, hai ngày nay người luôn tung tin là đang ở Đông Cung xử lý chính vụ. Nàng lại có quyền tự do ra vào Đông Cung, bây giờ nàng tới mà không thấy người ở đó thì lộ hết mất!”

Tạ Cảnh Mục bừng tỉnh, lập tức xoay người lao nhanh ra ngoài.

Lâm Oản Oản trở về phủ thay một bộ y phục trang nhã, điểm trang chỉnh tề, lại bảo nhà bếp nhỏ chuẩn bị một hộp điểm tâm tinh xảo để không mang tiếng đi tay không, sau đó mới lên xe ngựa hướng về phía Đông Cung.

Bên ngoài Đông Cung, cỗ xe ngựa dừng lại, Lục Kiều xách hộp điểm tâm theo sát phía sau nàng.

Hai người bước vào bên trong, từ đằng xa đã thấy Tạ Cảnh Mục đang ngồi ngay ngắn cạnh cửa sổ, dáng vẻ như đang chuyên tâm phê duyệt tấu chương.

Sắc mặt hắn hơi ửng hồng, trên cánh mũi còn rịn ra vài giọt mồ hôi lấm tấm, lồng ngực khẽ phập phồng, nhìn qua chẳng giống người đang ngồi xử lý chính vụ mà trông như vừa mới vận động kịch liệt xong...

Lục Kiều đứng đợi bên ngoài, Lâm Oản Oản tự tay xách hộp thức ăn, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.

Theo động tác mở cửa của nàng, ánh nắng ấm áp lập tức tràn ngập khắp gian phòng.

Trong căn phòng rộng lớn chỉ có hai nơi bừng sáng.

Một nơi là nàng.

Nơi còn lại chính là hắn, người đang ngồi tĩnh lặng sau chiếc bàn dài.

Hai người đưa mắt nhìn nhau từ xa.

Lâm Oản Oản đã trút bỏ bộ nam trang, thay bằng chiếc váy gấm màu vàng nhạt mềm mại, mái tóc đen mượt như nhung được búi kiểu Phi Tiên, đôi mắt sáng lấp lánh như ánh sao trời, dung mạo kiều diễm vô ngần. Vừa chạm phải ánh mắt hắn, nàng liền nở một nụ cười rạng rỡ, đẹp đến mức khiến người ta lóa mắt.