DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 37

1013 từ

Ánh mắt Tạ Cảnh Mục khẽ xao động, trong đáy mắt dâng lên thứ cảm xúc khó tả thành lời.

Đổi góc độ để quan sát, hắn mới nhận ra nụ cười của biểu muội này dường như chẳng có mấy phần thật lòng...

“Biểu ca, hôm qua huynh tặng muội nhiều đồ quý giá như vậy, Oản Oản thích lắm. Hôm nay muội mới cố ý tự tay làm ít điểm tâm mang tới biếu biểu ca.”

“Biểu ca nếm thử xem nhé.”

Nàng khép cửa lại, xách hộp thức ăn bước tới gần, bày điểm tâm lên bàn rồi cười tươi như hoa.

Tạ Cảnh Mục khẽ cười: “Là muội tự tay làm sao?”

Hắn ngước mắt nhìn nàng.

Lâm Oản Oản chớp chớp mắt, nhoài người về phía trước, đưa bàn tay ra cho hắn nhìn.

“Dạ phải.”

“Lúc làm còn bất cẩn bị bỏng một chút nữa.”

“Biểu ca xem này.”

Trên ngón tay trắng nõn thon dài, một vết ửng đỏ hiện lên vô cùng nổi bật.

Hàng mi Tạ Cảnh Mục rủ xuống, nhìn vết đỏ kia hồi lâu không nói một lời.

Lâm Oản Oản dịu dàng cất tiếng:

“Không đau đâu ạ, chỉ cần là vì biểu ca thì muội làm gì cũng thấy đáng giá, biểu ca mau nếm thử đi.”

Giọng nàng mềm mại, ngọt ngào và tha thiết như thuở nào.

Bất kỳ ai nhìn vào cũng chẳng thể nhận ra nàng đang giả vờ.

Thậm chí đến chính nàng còn suýt chút nữa bị màn diễn xuất của mình làm cho cảm động.

Tài nghệ diễn kịch của nàng đúng là ngày càng xuất sắc, đôi khi nhập tâm đến mức nàng tự tin rằng nếu xuyên không trở về thời hiện đại, nàng nhất định phải dấn thân vào giới giải trí để ẵm trọn mọi giải thưởng lớn.

Khả năng ứng biến của nàng cũng nhanh nhạy vô cùng.

Vết đỏ trên tay rõ ràng là hôm qua lúc chuyển rương vàng bất cẩn bị đè trúng.

Vậy mà trong chớp mắt vừa rồi, nàng đã kịp bịa ra cái cớ bị bỏng do làm điểm tâm cho Tạ Cảnh Mục.

Khéo léo nhường này, nếu sau này vẫn phải chết thì đúng là trời không có mắt!

Còn đang thầm đắc ý trong lòng thì đột nhiên tay nàng bị một bàn tay ấm áp giữ lấy, một luồng hơi ấm phả nhẹ qua đầu ngón tay.

Nàng sững sờ.

Tạ Cảnh Mục thế mà lại đang nắm chặt lấy tay nàng, nhẹ nhàng thổi từng làn hơi.

Hắn rũ mắt nhìn bàn tay nhỏ nhắn mềm mại nằm gọn trong lòng bàn tay mình, khẽ mỉm cười:

“Còn đau không?”

Lâm Oản Oản: “!!!”

Nàng giật mình muốn rút tay về.

Thế nhưng căn bản không rút ra được.

Bàn tay nàng bị hắn siết chặt không buông.

Tạ Cảnh Mục ngước mắt nhìn nàng, giọng nói vô cùng dịu dàng:

“Đừng cử động.”

“Bị bỏng không phải chuyện đùa đâu, sơ sẩy một chút là để lại sẹo đấy.”

Chẳng biết hắn lấy từ đâu ra một lọ thuốc mỡ, dùng đầu ngón tay chấm lấy một chút dược cao, chầm chậm thoa lên kẽ tay của nàng.

Một tay hắn giữ chặt cổ tay nàng ngăn không cho giãy giụa, tay kia tỉ mỉ xoa đều thuốc lên từng ngón tay.

Chất thuốc mỡ mát lạnh, nhưng lòng bàn tay hắn lại nóng rực như lửa.

Dần dà, cả bàn tay nàng cũng nóng bừng lên theo.

Động tác bôi thuốc của hắn lại vô cùng... mờ ám và mê hoặc.

Những ngón tay thon dài dính chút thuốc mỡ càng thêm bóng bẩy, từng cử chỉ vuốt ve trên tay nàng đều mang theo vẻ quyến rũ khó tả.

Thời hiện đại nàng từng đọc qua không ít tiểu thuyết tình cảm ướt át, giờ phút này đối mặt với cảnh tượng này...

Vành tai nàng bỗng chốc đỏ ửng như lửa đốt.

“Biểu... Biểu ca, không cần đâu, muội... muội không sao rồi...”

Nàng ấp úng nói không nên lời.

Tạ Cảnh Mục ngước nhìn nàng khẽ cười, nụ cười rạng rỡ như hoa lê nở giữa gió xuân, vẻ lạnh lùng xa cách thường ngày dường như tan biến sạch sẽ:

“Thoa thuốc xong mới nhanh khỏi, ngoan nào.”

Động tác trên tay hắn vẫn không hề dừng lại, chẳng cho nàng nửa điểm cơ hội chối từ.

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve tay nàng, men theo từng đốt xương ngón tay lần dở lên trên, nơi ngón tay lướt qua mang theo từng đợt tê dại...

“Oản Oản, mặt muội sao lại đỏ thế này?”

Đột nhiên, một giọng nói mang theo chút nghi hoặc cắt ngang dòng tưởng tượng của nàng.

Lâm Oản Oản bừng tỉnh nhận ra.

Lệch sóng rồi!

Nàng thế mà lại coi người trước mặt thành nam chính trong mấy quyển tiểu thuyết đen tối kia!

Nàng lập tức rụt tay về, lần này Tạ Cảnh Mục không ngăn cản nữa.

“Biểu ca, muội... muội đi trước đây.”

Nàng chẳng dám ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Ý cười trong mắt Tạ Cảnh Mục thoáng qua rồi biến mất, ngay khoảnh khắc sau lại khôi phục dáng vẻ bình thường như không có gì.

“Được.”

Lâm Oản Oản vội vã xoay người rời đi.

Phía sau, giọng nói ôn hòa của Tạ Cảnh Mục truyền tới:

“Oản Oản, điểm tâm trong phòng bếp nhỏ, muội mang một ít về đi.”

Bước chân Lâm Oản Oản khựng lại.

Nghĩ đến bánh sữa bò, toàn thân nàng đều thấy không ổn.

“Biểu ca, muội...”

Nàng ngập ngừng muốn từ chối.

Tạ Cảnh Mục khẽ rũ mắt: “Không phải bánh sữa bò.”

Lâm Oản Oản ngẩn ra, xoay người nhìn hắn: “Cái gì cơ?”

Tạ Cảnh Mục khẽ mỉm cười, ngữ khí vẫn ôn hòa như trước: “Ý của cô là không có sữa bò, nhưng điểm tâm khác do đầu bếp làm cũng rất ngon, muội nếm thử xem.”