DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 66

1011 từ

“Các ngươi!”

“Đúng là tự tìm đường chết!”

“Đến nông nỗi này rồi không biết quỳ xuống cầu xin, lại còn tâm trí tán gẫu chuyện nọ chuyện kia!”

Gã trừng mắt nhìn đám thuộc hạ, tức tối quát: “Lên hết cho ta!”

“Băm vằn bọn chúng ra thành trăm mảnh!”

Hai người một trái một phải đón đỡ đao kiếm chém tới. Phía dưới có chiếc bàn gỗ che chắn nên chỉ cần tập trung phòng thủ phần thân trên, nhờ vậy mà tạm thời cầm cự được.

Lâm Oản Oản không giúp được gì nhiều. Mấy chiêu võ mèo cào nàng học được chỉ đủ để rèn luyện gân cốt, chứ chưa từng học cách giết người.

Trừ phi đám người kia đứng yên cho nàng cứa cổ, bằng không nàng chỉ có thể vơ lấy đĩa hạt dưa cùng điểm tâm trên chiếc bàn nhỏ phía sau, nhắm thẳng mặt bọn chúng mà ném tới tấp.

Con người ta khi bị vật lạ bay vào mắt sẽ theo phản xạ nhắm lại để tự vệ.

Nhờ chiêu trò này của nàng, Lâm Tuyên Chi thật sự tìm được sơ hở đâm bị thương hai tên.

Nhưng trên trán huynh ấy mồ hôi đã túa ra như tắm, thể lực dần cạn kiệt.

Tạ Cảnh Mục thì không lộ vẻ mệt mỏi, chỉ là quân địch quá đông, một mình hắn vừa đánh vừa che chở cho người khác quả thực không dễ dàng.

Dẫu hắn có bản lĩnh một chọi mười, nhưng đối thủ trước mắt đâu chỉ có mười tên.

Huống chi trên người hắn vốn có vết thương xuyên thấu, lúc này miệng vết thương đã nứt toác, mùi máu tươi thoang thoảng bốc lên.

Dần dà, chiêu thức của hắn cũng có phần chậm lại.

Trần Văn Sinh đứng ngoài nhìn với vẻ vô cùng thích thú, rõ ràng là đang xem đây như một trò tiêu khiển:

“Mấy ngày nay lão tử đối với ngươi răm rắp nghe lời, lúc nào cũng nơm nớp lo lộ sơ hở. Vẫn là lúc này sảng khoái nhất!”

Gã đưa mắt ra hiệu, lập tức có mấy tên thị vệ không thèm công kích trực diện nữa mà chuyển sang vung đao chém nát chiếc bàn gỗ.

Mất đi vật chắn, đối phương lập tức nắm lấy thời cơ xông lên giơ kiếm đâm tới, ép Lâm Tuyên Chi phải giơ kiếm chống đỡ, đồng thời tung một cước quét ngang hạ bàn.

Lâm Tuyên Chi ngã nhào ra đất, mũi kiếm sắc lạnh lập tức kề sát vào cổ họng.

Trần Văn Sinh cười ha hả:

“Hay, hay lắm!”

Gã nhìn mấy người vẫn đang kịch chiến, cất giọng quát lớn:

“Được rồi, dừng tay hết lại!”

Đám thị vệ thu đao, Tạ Cảnh Mục vẫn nắm chặt chuôi kiếm, vững vàng chắn trước mặt Lâm Oản Oản.

“Ca...”

Lâm Oản Oản nhìn Lâm Tuyên Chi bị khống chế, tim thắt lại.

Trần Văn Sinh cười nhạo:

“Đừng vội, lát nữa sẽ đến lượt ngươi.”

“Cãi cọ ồn ào thì chán ngắt, nhưng nhìn các ngươi giãy giụa trước lúc chết thế này quả thực có chút thú vị.”

Gã cười khẩy hai tiếng rồi ngồi xổm xuống trước mặt Lâm Tuyên Chi:

“Lâm đại nhân.”

“Chậc chậc, vốn dĩ ta chưa muốn lấy mạng ngươi sớm thế đâu, trách thì trách ngươi biết quá nhiều điều không nên biết.”

Dứt lời, ánh mắt gã lóe lên tia hung tàn. Cổ tay lật lại, một thanh đoản đao sắc bén hiện ra trong lòng bàn tay, giơ lên định đâm thẳng xuống:

“Chết đi!”

Mắt Lâm Oản Oản trợn tròn.

Khoảnh khắc ấy, nàng cảm giác tim mình như ngừng đập.

Thời gian dường như ngưng trệ, bên tai ong lên từng hồi, nàng chỉ thấy gương mặt vặn vẹo của Trần Văn Sinh cùng lưỡi dao găm đang từng chút, từng chút đâm sát về phía Lâm Tuyên Chi.

Vút...Một mũi đoản tiễn xé gió bay vào, nhanh như chớp đánh bật thanh đoản đao trong tay Trần Văn Sinh.

Một tiếng “keng” giòn giã vang lên.

Trần Văn Sinh hít ngược một hơi khí lạnh, toàn bộ cánh tay tê rần mất hết cảm giác.

Tên thị vệ đứng đầu bên cạnh gã phản ứng lại, lập tức quay ngoắt người nhìn ra ngoài cửa:

“Kẻ nào?”

Ánh mắt Trần Văn Sinh lộ vẻ hung ác, gã dùng bàn tay còn lại rút phắt thanh đao bên hông tên thị vệ:

“Ngươi chết cho ta!”

Gã trừng mắt nhìn Lâm Tuyên Chi đầy sát khí.

Đúng lúc này, lại một tiếng xé gió rợn người nữa vang lên.

Vút...Mũi đoản tiễn bắn tới cực nhanh, lần này găm thẳng vào mu bàn tay của Trần Văn Sinh.

Bàn tay gã bị ghim chặt xuống nền đất, máu tươi ộc ra không ngừng.

“Mau!”

“Giết bọn chúng!”

“Các ngươi còn đứng trơ ra đó làm gì? Mau giết bọn chúng trước!”

Trần Văn Sinh gầm lên thảm thiết.

Tên thị vệ hoàn hồn, vung đao định cứa cổ Lâm Tuyên Chi.

Nhưng ngay tích tắc đó, một mũi tên đã găm thẳng vào cổ họng hắn.

Mũi tên xuyên qua cổ, máu tươi phun trào xối xả, nhuộm đỏ cả một khoảng đất.

Hắn thậm chí còn chưa kịp phản ứng, hai mắt trợn trừng rồi đổ gục xuống.

Lâm Tuyên Chi phản ứng cực nhanh, lập tức lộn người về phía sau, tay nắm chặt trường kiếm, ngồi xổm xuống thủ thế phòng ngự.

Tay Trần Văn Sinh vẫn còn bị ghim chặt trên nền đất.

Gã không dám giật mạnh vì sợ phế luôn bàn tay, đành cắn răng chịu đau nhổ cả mũi tên lẫn bàn tay lên rồi mới run rẩy rút mũi tên ra ngoài.

Mũi tên đẫm máu bị ném sang một bên.

Gã gào thét thảm thiết, ôm lấy bàn tay thủng một lỗ máu đang không ngừng nhỏ giọt, trong mắt ngập tràn sát ý điên cuồng: