Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 67
“Viện binh của bọn chúng tới rồi, mau giết hết đi!”
“Còn đợi người đến cứu bọn chúng sao?”
“Nếu không giết được bọn chúng, để hắn sống sót về kinh cáo trạng, đến lúc đó tất cả chúng ta đều phải chết không có chỗ chôn!”
Gã khàn giọng gào thét.
Đám thị vệ lập tức siết chặt vòng vây xông lên.
Vút...Vút vút...Liên tiếp những tiếng rít chói tai vang lên.
Hàng chục mũi tên từ ngoài bắn vào chuẩn xác đến kinh người, bắn hạ từng tên thị vệ một.
Chỉ trong chớp mắt, thị vệ trong phòng đã chết và bị thương quá nửa.
Ngoài cửa phòng bắt đầu vang lên tiếng bước chân vững chãi.
Mười mấy người vận dạ hành y đen tuyền, đeo mặt nạ quỷ hung tợn, tay lăm lăm cung nỏ từ ngoài sải bước vào trong, bao vây toàn bộ hiện trường.
Trang phục của bọn họ hoàn toàn không phải binh lính thân tín mà Lâm Tuyên Chi mang theo.
Trần Văn Sinh ngã quỵ trên đất, nghiến răng hỏi:
“Các ngươi là ai?”
Người dẫn đầu đeo chiếc mặt nạ quỷ dữ tợn, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh như băng.
Giọng nói của hắn lạnh lẽo không chút độ ấm:
“Trần Văn Sinh, đúng là hạng quan tép riu nơi thâm sơn cùng cốc, ngay cả Quỷ Y Vệ của Thái tử điện hạ mà cũng chưa từng nghe qua sao?”
Ba chữ Quỷ Y Vệ vừa thốt ra, mặt Trần Văn Sinh lập tức cắt không còn hột máu.
Đây chính là ám vệ thân tín của Thái tử điện hạ. Trong lời đồn, bọn họ ai nấy võ công cao cường, thoắt ẩn thoắt hiện như ma quỷ, giết người vô hình.
Không có chuyện gì bọn họ không tra ra.
Cũng không có kẻ nào bọn họ không giết được.
Bình thường có cấm quân và thị vệ sai bảo, Thái tử rất ít khi dùng đến lực lượng này.
Chỉ khi gặp phải những vụ án gai góc khó giải quyết, tựa như hai năm trước, có một vị đại thần trong triều kết bè kéo cánh, mua quan bán tước, coi mạng người như cỏ rác.
Khi chân tướng sự việc bị lột trần từng chút một, kẻ đó liền vứt bỏ cả gia quyến, lập tức cao chạy xa bay xuống phía nam.
Hắn vừa mới cất bước rời đi, Quỷ Y Vệ đã lập tức bắt trọn mang về, tiện tay tóm gọn luôn cả đường dây quan lại tiếp tay cho hắn đào tẩu.
Đám quan lại đó không tài nào ngờ được kế hoạch trốn chạy tưởng chừng kín kẽ như bưng của mình lại bị bẻ gãy nhanh đến thế.
Kể từ đó, Quỷ Y Vệ trở thành nỗi khiếp sợ của quan trường, nhưng lại rất được bách tính kính nể.
Lúc này, gã không ngờ mình lại đụng độ phải Quỷ Y Vệ trong truyền thuyết...
Lâm Oản Oản cũng biết sự lợi hại của Quỷ Y Vệ, trong lòng không khỏi kinh ngạc.
Bọn họ thế mà lại xuất hiện ở đây.
Người dẫn đầu xoay người lại, giọng điệu chuyển sang cung kính tột cùng:
“Thuộc hạ phụng mệnh Thái tử điện hạ, đến bảo vệ Lâm tiểu thư.”
Hắn khom người hành lễ với Lâm Oản Oản.
Lâm Oản Oản ngẩn người.
Là do Tạ Cảnh Mục phái tới...
Lâm Tuyên Chi mừng rỡ khôn xiết, chắp tay hướng về phía kinh thành: “Đa tạ Thái tử điện hạ.”
“Oản Oản, còn không mau tạ ơn Thái tử?”
Lâm Oản Oản định thần lại, mỉm cười dịu dàng:
“Hóa ra là người của biểu ca.”
“May nhờ biểu ca chu đáo cẩn thận, nếu không hôm nay Oản Oản đã mất mạng dưới tay tên ác tặc này rồi.”
Lưu Quang ẩn sau lớp mặt nạ liếc mắt nhìn Tạ Cảnh Mục, khẽ nháy mắt rồi tiếp tục nói:
“Thái tử điện hạ dặn dò thuộc hạ phải bảo vệ chu toàn cho Lâm tiểu thư. Để tiểu thư phải kinh sợ là do thuộc hạ tắc trách, xin tiểu thư trách phạt.”
Lâm Oản Oản vội vàng lắc đầu:
“Nếu không có các ngươi thì hôm nay ta đã mất mạng rồi, làm gì có lý nào lại trách phạt? Ta cảm kích còn không hết nữa là.”
Lời này nàng nói từ tận đáy lòng.
“Đáng chết thật, lại làm bẩn mất một bộ y phục.”
Nàng quay đầu nhìn Trần Văn Sinh đang mặt xám như tro tàn, vốn định tự tay xử lý gã, nhưng nghĩ đến việc Quỷ Y Vệ và Lâm Tuyên Chi đều đang ở đây, nàng đành dịu giọng: “Ca ca, gã này giao cho huynh xử trí.”
Lâm Tuyên Chi gật đầu:
“Muội yên tâm.”
“Chân tướng đã rõ ràng, sự việc ở Thúy Thành sẽ nhanh chóng giải quyết xong thôi.”
Sau đó, bọn người Trần Văn Sinh bị tống vào đại lao.
Tên phụ tá của gã ôm bạc định bỏ trốn cũng bị bắt giữ gọn gàng.
Quỷ Y Vệ lại thoắt ẩn thoắt hiện biến mất, tựa như chưa từng xuất hiện.
Lâm Oản Oản được sắp xếp ở một viện tử sạch sẽ, sau khi tắm rửa xong liền có được một giấc ngủ ngon hiếm hoi.
Tại một biệt viện khác.
Lưu Quang quỳ gối hành lễ trước mặt Tạ Cảnh Mục:
“Chủ tử, thuộc hạ đến chậm, xin ngài giáng tội.”
Tạ Cảnh Mục ngồi trên ghế, khẽ cụp mắt:
“Đúng là có hơi chậm.”
“Nếu chậm thêm một khắc nữa, Lâm Tuyên Chi đã mất mạng rồi.”
Hắn nói ra câu này với giọng điệu nhẹ bẫng, chẳng rõ là vui hay giận.
Lưu Quang cẩn thận ngẩng đầu lên dò xét:
“Chẳng lẽ ngài... thật sự muốn Lâm Tuyên Chi chết sao?”
Tạ Cảnh Mục im lặng.
Muốn hắn chết sao?
Đã không ít lần thái độ quan tâm của Lâm Oản Oản dành cho Lâm Tuyên Chi khiến hắn hận không thể băm vằm tên kia ra thành trăm mảnh.