Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 68
Thế nhưng, hắn không thể làm vậy.
Lâm Tuyên Chi không làm sai điều gì cả.
Thậm chí hắn còn là một vị quan tốt vì nước vì dân.
Về tình về lý, Lâm Tuyên Chi đều không có lỗi.
“Hắn không thể chết.”
Một hồi lâu sau, Tạ Cảnh Mục mới trầm giọng nói:
“Hắn là ca ca của Oản Oản. Hắn mà chết, Oản Oản sẽ đau lòng.”
“Huống hồ, hắn cũng đến tuổi thành thân rồi. Hắn thành thân rồi thì tâm tư của Oản Oản cũng sẽ thu lại thôi.”
Hắn đứng dậy, cất bước đi vào gian trong:
“Phạt các ngươi luyện tập thêm một canh giờ, lui ra đi.”
Lưu Quang lĩnh mệnh:
“Rõ.”
Hắn âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hắn thật sự rất sợ chủ tử nhà mình vì Lâm tiểu thư mà đánh mất đi lý trí vốn có.
...
Ngày hôm sau, Lâm Oản Oản thay lại nữ trang.
Nàng khoác lên mình chiếc váy lụa màu ráng chiều mỏng nhẹ như khói, càng tôn lên làn da trắng ngần như tuyết.
Môi đỏ răng trắng, đôi mắt đẹp long lanh ngập nước, nàng khẽ nâng tà váy chạy tới, mang theo vẻ hoạt bát tràn đầy sức sống.
Tạ Cảnh Mục đứng trong đình nghỉ mát, ánh mắt thâm trầm dõi theo từng bước chân của nàng.
“Lâm Chiêu!”
Lâm Oản Oản cười tươi rói, vừa chạy vào đình liền trút bỏ dáng vẻ thục nữ yếu đuối, hào sảng vỗ mạnh lên vai hắn:
“Chàng không ở trong viện dưỡng thương, chạy ra đây làm gì thế? Làm ta tìm muốn chết.”
Tạ Cảnh Mục liếc nhìn Lưu Quang đang nằm mai phục trên nóc nhà, khẽ ho một tiếng, đưa tay chỉ về phía vườn hoa đang nở rộ:
“Nơi này cảnh sắc rất đẹp nên ta ra đây đi dạo chút thôi.”
Lâm Oản Oản ngồi xuống bên cạnh hắn, nhìn theo hướng hắn chỉ, chỉ thấy cả một vườn hoa rực rỡ muôn màu:
“Tên cẩu quan này đúng là biết hưởng thụ, không biết đã bòn rút bao nhiêu mồ hôi nước mắt của dân chúng.”
Tạ Cảnh Mục nhìn nàng, cảm thấy khoảnh khắc này lòng mình bình yên đến lạ.
“Nàng tìm ta có việc gì sao?”
Nhớ hắn rồi ư?
Lâm Oản Oản vỗ trán một cái:
“Cái trí nhớ này của ta, suýt nữa thì quên mất chính sự.”
Nàng cười híp mắt, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết:
“Ca ca ta mượn tay Trần Văn Sinh dụ Chu Chấn Thiên ra ngoài, à không, phải gọi là Chu Định Thiên mới đúng.”
“Đám thổ phỉ kia đã bị bắt trọn ổ rồi, nhưng trong một đám đông như thế chẳng ai chịu nhận mình là Chu Định Thiên, người nhà họ Chu đến nhận diện cũng sống chết chối đây đẩy.”
“Thế nên ca ca bảo ta đến nhận mặt.”
“Chuyện vui thế này đương nhiên ta phải rủ chàng đi cùng rồi.”
Nàng cười hì hì kéo Tạ Cảnh Mục đứng dậy:
“Đi thôi.”
“Đi xem thử tên nhát cáy dám làm không dám nhận kia trông thế nào.”
Tạ Cảnh Mục nhìn nàng kéo tay áo mình, khóe môi khẽ cong lên:
“Được.”
Hai người cùng nhau đi ra tiền viện.
Nơi đó đang trói chặt hơn hai mươi người, tất cả đều đang ngồi xổm dưới đất.
Vừa bước vào tiền viện, Lâm Oản Oản đã buông tay hắn ra.
Tạ Cảnh Mục cũng không để bụng, chỉ hỏi: “Nếu Chu Định Thiên không có ở đây mà đã trốn thoát thì sao?”
Lâm Oản Oản lắc đầu:
“Không có chuyện đó đâu.”
“Từ đằng xa ta đã ngửi thấy cái mùi hôi nách buồn nôn của hắn rồi.”
Vừa bước lại gần, nàng đã thấy cả người khó chịu.
Lâm Tuyên Chi vẫn đang giận dữ tra khảo người nhà họ Chu:
“Chuyện đã đến nước này, các ngươi còn không chịu chỉ mặt hắn, vẫn muốn tiếp tay cho giặc sao?”
“Nếu chịu nhận diện, coi như các ngươi lập công chuộc tội. Bằng không để quan phủ tra ra, các ngươi đều là đồng phạm, đã nghĩ kỹ chưa?”
Người nhà họ Chu quỳ rạp dưới đất, dập đầu lia lịa, nhất quyết không nhận:
“Thảo dân không hiểu đại nhân đang nói gì. Nhà chúng ta là nhà lương thiện, sao có thể dính dáng đến thổ phỉ được?”
“Nếu đại nhân muốn ép cung thì cứ việc đánh đập, chỉ xin ngài chừa cho đứa nhỏ nhà này một con đường sống. Còn nếu đại nhân nhất quyết ép uổng thì ngài bảo ai là thổ phỉ, người đó chính là thổ phỉ!”
Mặt Lâm Tuyên Chi xanh mét: “Ngươi...”
Từ xa nhìn thấy Lâm Oản Oản đi tới, sắc mặt huynh ấy mới dịu đi đôi chút:
“Oản Oản.”
Huynh ấy đứng dậy bước đến bên cạnh nàng, hạ thấp giọng:
“Muội từng ở trên núi, biết mặt Chu Định Thiên. Muội giúp ca ca nhận diện hắn một chút, chỉ cần chỉ ra là được, đừng để người ngoài biết muội từng bị bắt lên núi.”
Lâm Oản Oản gật đầu:
“Ca, dễ nhận ra lắm, cái mùi buồn nôn này...”
Nàng vừa quay đầu đã thấy ngay Chu Định Thiên trong đám người.
Chu Định Thiên nhìn thấy nàng thì sững sờ một lát, trong mắt lóe lên tia kinh diễm, nhưng khi chạm phải ánh mắt của nàng, gã lập tức thấy có gì đó sai sai.
Sao nàng ta cứ... nhìn chằm chằm vào gã thế kia?
Lâm Oản Oản nhìn chằm chằm gã, khẽ nói: “Chính là hắn.”
Lâm Tuyên Chi nhìn theo hướng nàng chỉ rồi gật đầu:
“Tốt.”
“Đa tạ Oản Oản.”
Huynh ấy phất tay ra lệnh cho thị vệ lôi gã ra ngoài.
Lâm Oản Oản cất bước đi tới trước mặt người nhà họ Chu.
Kẻ vừa mở miệng nói năng hùng hồn chính là Chu lão phu nhân, bà ta vận gấm vóc lụa là, tinh thần vẫn còn rất minh mẫn.