Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 81
Lâm Oản Oản bước ra ngoài: “Chúng ta đến tửu lầu tìm chàng ấy.”
Lục Kiều xìu xuống: “Dạ.”
Bên ngoài tửu lầu.
Lâm Oản Oản tìm Lâm Chiêu, trong phòng không có ai, hỏi gã sai vặt, gã sai vặt cũng không biết.
Lục Kiều âm thầm gật đầu.
Khá lắm.
Năng lực hành động không tồi.
“Cô nương, Lâm công tử e là có việc bận đột xuất, chúng ta để hôm khác lại đến đi.”
Nàng khuyên nhủ.
Lâm Oản Oản gật đầu, không khỏi thất vọng: “Đành vậy.”
Nàng âm thầm nắm chặt chiếc hộp gỗ giấu trong ống tay áo, bên trong là một cây trâm mà nàng rất thích.
Trên cây trâm đính một viên đá quý màu đen cực lớn, vô cùng quý giá.
Đêm qua nàng đã chọn rất lâu mới ưng ý cây trâm này.
Thôi vậy, để lần sau tặng.
Ngày thứ hai, Lâm Chiêu vẫn không có mặt...
Ngày thứ ba, Lâm Chiêu vẫn bặt vô âm tín...
Ngày thứ tư, Lâm Oản Oản cười lạnh: “Lâm Chiêu rốt cuộc có phải là người của tiệm các ngươi không vậy? Hắn đi đâu, các ngươi cũng không biết sao?”
Chưởng quầy toát mồ hôi lạnh đầy mặt: “Chuyện này...”
Lão lau mồ hôi, đột nhiên nảy ra một ý: “Thực ra, hắn đã chuộc thân rồi, kiếm đủ tiền bạc, đi đâu thì tại hạ cũng không quản được. Sau này hắn có tới nữa hay không, tại hạ cũng không dám chắc.”
Lâm Oản Oản ngẩn người: “Chàng ấy chuộc thân rồi...”
Cho nên, chàng ấy cứ thế rời đi, ngay cả một lời từ biệt cũng không nói với nàng sao?
Trong lòng Lâm Oản Oản dâng lên cảm giác chua xót, không rõ là tư vị gì.
Nàng xoay người rời đi, ngồi trên xe ngựa, hốc mắt ửng đỏ.
Lục Kiều vừa định lên tiếng an ủi liền nghe nàng nói: “Lục Kiều, phái người canh chừng ở đây, một khi Lâm Chiêu xuất hiện, lập tức bẩm báo cho ta.”
Lâm Oản Oản ngồi trong xe ngựa, nhắm chặt hai mắt.
Lâm Chiêu thực sự không hề có chút tình ý nào với nàng sao?
Xem ra là vậy rồi...
...
Trong Đông Cung, ám vệ bẩm báo lại chuyện tửu lầu bị người của Lâm Oản Oản theo dõi.
Tạ Cảnh Mục mặc một bộ hắc y, ngồi trong thư phòng, nghe xong thì im lặng hồi lâu.
Muốn có được, nhưng lại...
Hắn day day mi tâm.
“Ngày mai, mời nàng tới Đông Cung đi, cứ nói...”
Ánh mắt hắn tối sầm lại.
“Cứ nói là đầu bếp mới làm ra món điểm tâm mới, mời nàng tới nếm thử.”
Ngày hôm sau, khi nhận được tin này, Lâm Oản Oản đang ở trong thư phòng luyện chữ.
Nàng cầm bút lông, nghiêm túc viết một bức thư.
“Lâm Chiêu, cho dù phải rời đi, vì sao không để lại lấy một lời?”
Nàng thậm chí còn nghĩ, liệu có phải Lâm Chiêu đã gặp chuyện gì bất trắc rồi không.
Nhưng đây là kinh thành, ngay dưới chân thiên tử, nếu thực sự có biến cố thì nhất định đã truyền khắp hang cùng ngõ hẻm.
Nàng viết xong một bức, lại vò thành cục ném đi, rồi tiếp tục viết.
“Lâm Chiêu, ngươi to gan thật đấy, dám tự ý rời đi sao?”
Nàng lại vò nát bức thư ném sang một bên.
Trên mặt đất lăn lóc đầy những cục giấy vo tròn. Nàng cầm bút lông, nhìn tờ giấy thư trống trơn, im lặng rất lâu.
Một giọt mực rơi xuống, làm loang nổ cả tờ giấy.
Nàng khẽ thở dài, đặt bút lông xuống.
Thôi bỏ đi.
Nếu chàng đã đi rồi, nàng cần gì phải truy vấn làm chi?
Chuyện tình cảm, cầm lên được thì cũng phải buông xuống được.
Nhưng nếu chàng dám quay về, nàng nhất định sẽ phạt chàng thật nặng.
Lục Kiều gõ cửa, nhìn những cục giấy vứt đầy trên đất mà giật mình kinh hãi.
“Cô nương...”
Nàng xót xa nhìn Lâm Oản Oản, trong lòng bỗng có chút hối hận vì đã đuổi Lâm Chiêu đi...
Nhưng nếu giữ hắn lại, cái bản tính thấy lợi quên nghĩa ấy làm sao xứng đôi với cô nương?
Cô nương nhà nàng xinh đẹp như tiên nữ, dù là hoàng tử cũng xứng đáng. Lâm Chiêu chỉ vì một tờ ngân phiếu chưa tới trăm lượng bạc đã dứt áo ra đi, thế thì tính là cái thá gì chứ?
Tâm tư Lục Kiều xoay chuyển trăm vòng, khi chạm phải ánh mắt Lâm Oản Oản, nàng vội vã cúi đầu:
“Cô nương, Thái tử điện hạ sai người tới nhắn, nói đầu bếp mới làm điểm tâm, mời người qua đó nếm thử.”
Lâm Oản Oản ngẩn người.
Ký ức trôi về khoảng thời gian trước kia, lúc còn ở Thúy Thành.
Khi ấy, hai người vì tránh né truy sát mà phải trốn trong một ngôi miếu hoang.
Hắn lên cơn sốt cao, nàng vất vả lắm mới tìm được thuốc, thức trắng đêm sắc cho hắn uống rồi mới thiếp đi.
Lúc tỉnh dậy, nàng mới biết hắn thế mà lại mạo hiểm đem chiếc cúc ngọc trên áo đi đổi lấy đồ ăn.
Hắn mua bánh sữa bò.
Hắn nói mình chưa từng ăn bánh sữa bò bao giờ nên cố ý mua về nếm thử.
Lúc đó, Lâm Oản Oản còn hứa hẹn, đợi khi về kinh thành sẽ đi tìm Tạ Cảnh Mục xin ké ít điểm tâm mang về cho hắn ăn.
Chuyện mới xảy ra chưa bao lâu, giờ phút này lại tưởng chừng như đã xa xăm tựa muôn trùng.
Nay nàng đã có cơ hội ăn ké điểm tâm, nhưng người kia lại biến mất không chút tung tích, e là chẳng thể nếm thử được nữa rồi.
Lâm Oản Oản khẽ mỉm cười: