Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 82
“Đi thôi.”
...
Đông Cung, thư phòng.
Tạ Cảnh Mục mặc cẩm y trắng, eo thắt đai ngọc, mái tóc dài như suối lụa buộc hờ một nửa, mày kiếm mắt sáng, đôi đồng tử lưu ly thanh lãnh đạm mạc.
Hắn ngồi sau án thư, vẫn như thường ngày xử lý tấu chương chất cao như ngọn núi nhỏ.
Bàn tay thon dài khớp xương rõ ràng cầm bút lông, rủ mắt nhìn nội dung trên tấu chương, vài nét bút hạ xuống đã quyết định sự biến ảo của triều cục, định đoạt cả đời người của vô số con người.
“Oản Oản, trong cung vừa chuyển tới một đống công vụ.”
Hắn chỉ tay về chiếc bàn thấp đặt cách đó không xa, trên mặt bàn bày ra vô số đĩa điểm tâm, tỏa ra hương thơm hấp dẫn.
“Biểu muội cứ dùng trước đi, Cô xử lý xong chỗ này ngay thôi.”
Lâm Oản Oản vội vàng nói:
“Biểu ca, công vụ quan trọng, huynh cứ bận việc trước đi, Oản Oản tự đi dạo xem xung quanh là được.”
Nàng cười mỉm, nhón lấy một miếng bánh đậu đỏ nghiền, cắn nhẹ một miếng, đôi mắt lập tức sáng rực.
Mềm mại ngọt thơm, ngọt mà không ngấy.
Nàng cầm miếng điểm tâm tùy ý thong thả dạo quanh thư phòng, thỉnh thoảng lật giở vài cuốn sách xem thử.
Hồi nhỏ nàng từng tò mò, thư phòng này nhiều sách như vậy, liệu có phải toàn là công vụ hay không? Trong đó rốt cuộc viết những gì?
Lúc ấy nàng lật qua lật lại mà chẳng hiểu gì cả.
Còn giờ đây, nàng lại muốn tìm xem mấy ngày qua kinh thành có xảy ra đại sự gì không.
Lâm Chiêu... chàng sẽ không gặp phải chuyện gì bất trắc đấy chứ?
Nàng lặng lẽ không gây tiếng động, nhẹ nhàng lật mở từng quyển tấu chương.
Vừa hy vọng có thể nhìn ra manh mối gì đó, lại vừa mong mình chẳng tìm thấy gì.
Đột nhiên, một dòng chữ trên quyển tấu chương thu hút sự chú ý của nàng.
“Đạo làm quan, cốt ở dân sinh...”
Đó là lời phê trên một bản tấu trình.
Mấy chuyện ngoằn ngoèo lắt léo nơi quan trường nàng xem không hiểu.
Nhưng nét chữ này rõ ràng là của Lâm Chiêu!
Đồng tử Lâm Oản Oản co thắt dữ dội, ngón tay siết chặt quyển tấu chương đến mức trắng bệch.
Nàng vẫn nhớ rõ trước kia từng bảo Lâm Chiêu viết chữ.
Nét chữ ban đầu chàng viết ra giống hệt nét chữ trên bản tấu này.
Chữ của chàng... sao lại xuất hiện ở Đông Cung?
Chàng và Đông Cung có mối quan hệ gì?
Một suy đoán chợt lóe lên trong đầu nàng.
“Lâm Chiêu là người của Đông Cung.”
Suy đoán ấy làm cả người nàng lạnh ngắt.
Theo đồn đại, Thái tử tâm tư sâu thẳm kín kẽ, nắm trong tay đội Quỷ Y Vệ lợi hại bậc nhất.
Hắn có thể nắm rõ mọi bí mật thầm kín của bất kỳ ai, không một tên tham quan nào thoát khỏi tầm mắt hắn.
Chẳng lẽ Lâm Chiêu chính là tai mắt do Thái tử gài đến bên cạnh nàng?
Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân sục thẳng lên đỉnh đầu, buốt giá toàn thân.
Nàng chỉ thấy cơ thể mình cứng đờ, lạnh lẽo vô cùng.
Trách không được lúc nàng muốn đi Thúy Thành, Lâm Chiêu lại đòi đi theo.
Lúc nàng gặp hiểm nguy, Quỷ Y Vệ lại thần kỳ xuất hiện.
Khi ấy nàng chỉ thấy may mắn vì được giải cứu.
Giờ ngẫm lại, nếu không có kẻ nội ứng tiếp ứng, sao Quỷ Y Vệ có thể nắm rõ tung tích của nàng đến thế?
Lâm Chiêu...
Lâm Oản Oản chậm rãi nhắm mắt lại.
Trái tim dường như có thứ gì đó vỡ vụn.
“Oản Oản, biểu muội đang xem gì thế?”
Giọng nói của Tạ Cảnh Mục vang lên từ phía sau.
Lâm Oản Oản xoay người lại, thấy hắn đã xử lý xong tấu chương, đang đứng dậy bước tới.
Nàng hít một hơi thật sâu, mỉm cười đặt tấu chương về lại chỗ cũ.
“Hồi nhỏ Oản Oản xem không hiểu mấy thứ này, cứ nghĩ giờ lớn rồi nói không chừng sẽ hiểu, ai ngờ vẫn chẳng hiểu gì cả.”
Nàng lắc đầu bất lực:
“Xem ra Oản Oản thật sự không có thiên phú làm quan rồi.”
Tạ Cảnh Mục bật cười:
“Lại đây ăn điểm tâm đi.”
Lâm Oản Oản bước lại gần, cầm thêm một miếng chậm rãi nhấm nháp:
“Ngon quá!”
Nàng cười híp mắt, nhưng trong lòng bàn tay đã rịn đầy mồ hôi lạnh.
Lâm Chiêu rốt cuộc đã tiết lộ cho hắn bao nhiêu chuyện?
Ngày nào nàng cũng mắng Tạ Cảnh Mục là đồ ngốc, chẳng lẽ chàng cũng khai ra hết sao?
Không đúng, không đúng, chắc là không đâu.
Nếu khai thật, làm sao nàng còn giữ nổi cái mạng nhỏ đến tận bây giờ chứ?
Coi như chàng vẫn còn chút lương tâm.
Lâm Oản Oản khẽ thở phào một hơi.
Tạ Cảnh Mục nhìn nàng, bâng quơ cất lời:
“Oản Oản, biểu muội cũng lớn rồi, đã có ý trung nhân chưa?”
Đôi mắt thâm trầm của hắn nhìn nàng chăm chú, dường như chỉ là câu hỏi han vu vơ lúc trò chuyện, nhưng lại phảng phất sự thăm dò.
Theo bản năng, trong đầu nàng hiện lên hình bóng Lâm Chiêu.
Nhưng mà, Lâm Chiêu có tính không?
Hôm ấy nàng vừa mới bày tỏ nỗi lòng một chút, Lâm Chiêu đã biến mất không dấu vết.
Có lẽ chàng không được phép nảy sinh vướng mắc tình cảm với nàng.
Dù sao chàng cũng đã giúp nàng giấu giếm chuyện mắng Tạ Cảnh Mục, nàng cũng không nên làm hại chàng.