DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 83

1004 từ

“Dạ không có.”

Lâm Oản Oản lắc đầu:

“Oản Oản chẳng thích nam tử nào cả.”

Tạ Cảnh Mục hơi khựng lại.

Không có sao?

Thật chẳng đúng chút nào.

Hắn im lặng một chút rồi mỉm cười nói:

“Nếu biểu muội có người trong lòng, chỉ cần gia thế trong sạch, biểu ca đều có thể đứng ra xem xét và làm chủ cho muội, muội cứ yên tâm nói ra.”

Dù sao thì người kia cũng đã biến mất rồi...

Hắn nhìn chăm chú Lâm Oản Oản.

Lâm Oản Oản rủ mắt xuống, che giấu đi vẻ mỉa mai nơi đáy mắt.

Lâm Oản Oản lắc đầu.

“Thật sự không có.”

Đôi mắt trong veo như làn nước mùa thu của nàng sáng ngời, chẳng gợn chút tạp niệm, ngây thơ thuần khiết tựa đứa trẻ.

Tạ Cảnh Mục nhìn nàng đăm đăm.

Nếu không phải từng tận mắt chứng kiến thủ đoạn giết người không chớp mắt của nàng, e rằng hắn đã tin vào bộ dạng này rồi.

Lâm Oản Oản nán lại thêm chốc lát rồi đứng dậy cáo lui.

Trước khi nàng đi, Tạ Cảnh Mục còn sai người gói ghém một phần điểm tâm cho nàng mang về.

“Đa tạ biểu ca.”

Nàng ngoan ngoãn vâng lời, hệt như trước đây.

Chỉ là vừa bước lên cỗ xe ngựa rời đi, nàng mới nhận ra lưng áo mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh tự bao giờ.

Lục Kiều ngồi đợi sẵn trong xe, thấy sắc mặt nàng tái nhợt bèn lo lắng cất tiếng hỏi:

“Cô nương, người làm sao vậy? Trong người thấy khó chịu ở đâu chăng?”

Lâm Oản Oản cắn chặt môi:

“Lục Kiều, ta đưa ngươi một tấm lộ dẫn, ngươi đi tra xét giúp ta, càng tường tận chi tiết càng tốt.”

Lục Kiều khẽ liếc nhìn ra ngoài rèm xe:

“Cô nương, sao người không nhờ Thái tử điện hạ...”

Lâm Oản Oản nghiêm nghị nhìn nàng: “Tuyệt đối không được để Tạ Cảnh Mục hay biết, phải tránh toàn bộ tai mắt của hắn. Dù có phải chi bộn tiền ra chợ đen để tra cũng phải làm.”

Lục Kiều không dám hỏi thêm, vội vàng đáp lời.

Vừa về đến phủ, Lâm Oản Oản lập tức giao tấm lộ dẫn của muội muội Lâm Chiêu cho Lục Kiều.

Mãi đến đêm khuya thanh vắng, tin tức mà Lục Kiều bỏ ra món tiền lớn mua về mới được lén đưa vào phòng.

Đó là một phong thư chỉ vỏn vẹn vài dòng chữ ngắn ngủi:

[Cô nhi mồ côi, không phụ mẫu, không huynh đệ tỷ muội, nhập tịch vào năm năm trước.]

Tốn cả trăm lượng bạc chỉ đổi lại được từng ấy chữ, nhưng bấy nhiêu đó đã là quá đủ.

Lâm Oản Oản siết chặt mảnh giấy trong tay, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Lâm Chiêu từng nói đây là lộ dẫn của muội muội hắn.

Thế nhưng chủ nhân của tấm lộ dẫn này rõ ràng là kẻ tứ cố vô thân, đào đâu ra một người ca ca?

Lâm Chiêu quả nhiên đã lừa nàng.

Hắn quả nhiên chính là người của Đông Cung phái tới.

Cũng phải thôi, Lâm Chiêu phẩm mạo, học thức lẫn phong thái đều xuất chúng phi phàm, sao có thể cam chịu làm một tiểu quan tầm thường nơi lầu xanh quán rượu?

Kẻ như hắn vốn dĩ nên bước chân vào chốn quan trường mới đúng.

Là do nàng hồ đồ mụ mị, bị sắc đẹp làm mờ mắt, cứ ngỡ là nhờ tửu lầu kia biết cách đào tạo...

Lâm Oản Oản khẽ thở dài một tiếng não nề.

“Lục Kiều, ngày mai bảo những kẻ đang theo dõi ở tửu lầu rút về hết đi, không cần tìm Lâm Chiêu nữa.”

Lục Kiều mừng rỡ ra mặt: “Vâng ạ!”

Tiểu thư nhà nàng rốt cuộc cũng chịu dứt khoát buông bỏ gã nam nhân lai lịch bất minh kia rồi!

...

Tại Đông Cung, Lưu Quang khom người thấp giọng bẩm báo:

“Chủ tử, Lâm tiểu thư đã cầm tấm lộ dẫn kia ra chợ đen để điều tra tung tích thân phận khác của ngài.”

Khóe môi Tạ Cảnh Mục khẽ cong lên một nét cười:

“Lại còn dám mở miệng nói không thích Cô.”

Lưu Quang: “...”

“Chủ tử, thân phận ghi trên tấm lộ dẫn mà Lâm tiểu thư điều tra ra được lại là một cô nhi, hoàn toàn không có người thân huynh đệ nào cả.”

Nụ cười trên môi Tạ Cảnh Mục thoáng chốc vụt tắt.

Đôi mày kiếm của hắn nhíu chặt lại.

Tuy rằng thân phận “Lâm Chiêu” này sớm muộn gì cũng phải biến mất khỏi cõi đời.

Thế nhưng hắn lại chẳng hề muốn trong lòng Oản Oản, bản thân lại biến mất dưới danh nghĩa của một kẻ lừa gạt đê tiện.

“Kẻ canh chừng bên tửu lầu đã rời đi chưa?”

Hắn trầm giọng hỏi.

Lưu Quang lắc đầu: “Bẩm, tạm thời vẫn chưa ạ.”

Tạ Cảnh Mục khẽ thở dài một tiếng.

Có những chuyện, chung quy vẫn phải nói cho rõ ràng mạch lạc một phen.

Hắn không thể để trong tâm khảm Oản Oản mãi mãi khắc sâu hình bóng một kẻ dối trá rồi bặt vô âm tín.

Dẫu cho kẻ đó... rốt cuộc cũng chính là bản thân hắn đi chăng nữa.

“Lưu Quang, truyền lời sang tửu lầu, báo rằng ngày mai Lâm Chiêu sẽ trở lại, hẹn nàng đến gặp mặt một lần.”

Lưu Quang chắp tay nhận lệnh.

...

Về phía Lâm phủ, Lâm Oản Oản nhận được tin báo thì thoáng sững sờ.

“Ngày mai Lâm Chiêu muốn hẹn gặp ta sao?”

“Ngươi có nghe lầm không đấy?”

Lục Kiều lắc đầu quả quyết:

“Cô nương trước sau chỉ sai người theo dõi một mình hắn, nô tỳ làm sao nghe lầm cho được?”

Nàng âm thầm nghiến răng nghiến lợi.