Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 102
Lưu Quang bước vào, thấy bộ dạng này của chủ tử thì khẽ thở dài một tiếng:
“Chủ tử.”
Tạ Cảnh Mục ngước mắt nhìn hắn:
“Mọi chuyện xử lý thế nào rồi?”
Lưu Quang khom người bẩm báo:
“Thuộc hạ đã làm theo đúng lời dặn của chủ tử, đả thương Lâm Vãn Âm nhưng không nguy hiểm đến tính mạng, hơn nữa người ngoài nhìn vào chỉ thấy như ả tự ngã, tuyệt đối không nhận ra dấu vết ngoại lực.”
Hắn ngập ngừng ngẩng đầu lên một chút, muốn nói lại thôi.
Tạ Cảnh Mục nhìn hắn, hơi nhíu mày:
“Có chuyện gì cứ nói thẳng.”
Lưu Quang hắng giọng một tiếng:
“Thực sự được nói sao ạ?”
Tạ Cảnh Mục liếc xéo hắn một cái:
“Ngươi từ khi nào lại học được thói ấp úng giấu lời thế hả?”
Lưu Quang gãi gãi sống mũi:
“Chủ tử, thuộc hạ không hiểu, sao ngài không dứt khoát một đao lấy mạng ả cho xong?”
Tạ Cảnh Mục rũ mắt, che giấu vẻ bất đắc dĩ nơi đáy mắt:
“Cô nghĩ rằng, nếu giết nàng ta ngay lúc này, Oản Oản sẽ là người bị nghi ngờ nhiều nhất. Chẳng thà làm cho ả hoàn toàn đánh mất lòng tin của phụ mẫu thì hơn.”
Lưu Quang gật gù:
“Điện hạ anh minh, những chuyện mưu tính này ngài quả thực sâu sắc thấu đáo.”
Nói đoạn, ánh mắt hắn bỗng đổi khác, giọng điệu cũng mang theo vài phần nghi hoặc:
“Vậy Điện hạ nói xem, cớ sao ngài cứ phải dùng thân phận Lâm Chiêu kia để qua lại với Lâm tiểu thư chứ?”
Tạ Cảnh Mục khẽ hắng giọng, trên gương mặt tuấn tú hiếm khi thoáng qua nét mất tự nhiên.
Mấy ngày nay, Lưu Quang dựa vào vài mối tình thất bại thảm hại trong quá khứ của mình mà tự phong làm quân sư tình cảm cho hắn.
Tuy kinh nghiệm của Lưu Quang chẳng ra đâu vào đâu, nhưng chuyện giữa hắn và Oản Oản ngược lại dường như đang có bước tiến triển bất ngờ.
Lưu Quang cẩn thận từng li từng tí dò hỏi:
“Chẳng lẽ Điện hạ không hiểu, trong lòng Lâm tiểu thư chừng nào còn vương vấn Lâm Chiêu thì ngày đó nàng tuyệt đối sẽ không để mắt tới Điện hạ sao?”
“Cách làm này chẳng khác nào uống rượu độc giải khát, về lâu về dài hoàn toàn vô ích.”
Tạ Cảnh Mục mím chặt môi.
Cũng không hẳn là vô ích.
Chẳng phải hôm nay đã phát huy tác dụng rất lớn rồi sao?
Hắn lại vô thức đưa ngón tay chạm nhẹ lên bờ môi mình.
Nghĩ đến dư vị ngọt ngào, mềm mại kia, ánh mắt hắn chợt tối sầm lại.
Sự điềm tĩnh và tự chủ bấy lâu nay dường như đang đứng trước bờ vực sụp đổ hoàn toàn.
Hắn muốn tiếp tục hôn nàng.
Dẫu cho có phải mượn thân phận Lâm Chiêu đi chăng nữa.
Lưu Quang trố mắt nhìn:
“Điện hạ, ngài cứ sờ môi mãi thế là có ý gì vậy?”
Tạ Cảnh Mục lập tức buông tay xuống, lạnh lùng liếc hắn một cái:
“Nên làm thế nào, cô tự khắc có tính toán, ngươi lui ra đi.”
Lưu Quang muốn nói thêm điều gì nhưng đành ngậm ngùi lui xuống.
Điện hạ của hắn ơi.
Thân phận giữa Lâm Chiêu và Lâm tiểu thư cách biệt một trời một vực, hắn chỉ sợ có ngày Lâm tiểu thư cuống lên lại làm ra mấy trò giam cầm cưỡng đoạt mà thôi.
...
Sáng sớm hôm sau.
Lâm Oản Oản vươn vai một cái thật sảng khoái:
“Không tệ, một giấc ngủ thật ngon.”
Trong giấc mơ đêm qua, nàng đã thành công chuyển từ thế bị động sang chủ động, đè chặt Lâm Chiêu trên giường rồi thỏa sức trêu chọc một phen.
“Lục Kiều, chiếc giường kia đã tìm được thợ đóng chưa?”
Nàng vừa ngồi trước gương chải đầu vừa cất tiếng hỏi.
Toàn thân Lục Kiều khẽ run lên một cái, hai má đỏ bừng:
“Dạ... tìm được rồi ạ.”
Hơn nữa, còn tìm được một vị lão thợ mộc đã giải nghệ, từng có kinh nghiệm lâu năm đóng đồ đạc cho chốn thanh lâu kỹ viện.
Vị đại sư kia vừa nghe yêu cầu, lập tức vung tay cải tiến, nâng cấp bản vẽ lên một tầm cao mới.
Nàng run rẩy móc bản vẽ đã được “cải tiến” ra đưa tới:
“Trình... trình cô nương xem qua.”
Lâm Oản Oản chỉ liếc mắt nhìn một cái, lập tức dán chặt tầm mắt không rời.
Động tác chải tóc của nàng cũng khựng lại giữa chừng:
“Lục Kiều này.”
“Ta bảo ngươi đóng một căn phòng để xích Lâm Chiêu lại, ngươi đây là muốn mở luôn một gian phòng theo chủ đề hoan lạc cho ta đấy à?”
Nàng vỗ nhẹ lên vai Lục Kiều, khen ngợi:
“Ý tưởng rất táo bạo. Dù hiện tại ta chưa gom đủ nhiều nam nhân như thế, nhưng cô nương đây hoàn toàn ủng hộ ngươi. Cứ việc làm đi, sau này ngươi vừa mắt nam nhân nào, ta sẽ chịu trách nhiệm trói hắn về cho ngươi.”
Lục Kiều dở khóc dở cười, xua tay lia lịa.
Oan uổng quá, không phải như vậy đâu!
Nàng đang định ra sức giải thích để rửa sạch nỗi oan tày đình này thì Lâm Oản Oản đã thản nhiên rút ra một thỏi vàng đưa tới trước mặt nàng.
Lục Kiều ngẩn người:
“Tiền đặt cọc đóng giường sao ạ? Không cần nhiều đến mức này đâu.”
Lâm Oản Oản gõ nhẹ vào trán nàng một cái:
“Ngốc Lục Kiều, sao trong đầu toàn chứa mấy thứ bậy bạ thế hả? Ta bảo ngươi cầm tiền này đi tìm vài kẻ trong phủ giúp ta làm việc.”
Lục Kiều: “...”
Xong rồi, phen này thanh danh của nàng nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch nổi nữa.