Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 103
“Cô nương muốn tìm người thế nào ạ?” Lục Kiều hỏi lại cho rõ.
Lâm Oản Oản ngồi ngay ngắn trước bàn trang điểm, nhìn bóng hình thiếu nữ môi đỏ răng trắng kiều diễm trong gương, khẽ cong môi nở nụ cười dịu dàng:
“Tìm những kẻ đã từng giúp Lâm Vãn Âm truyền tin đồn bôi nhọ thanh danh của ta.”
Tôn chỉ sống của Lâm Oản Oản trước nay luôn là có ân báo ân, có oán báo oán.
Lúc rảnh rỗi không có việc gì làm thì tiện tay báo thù thêm vài lần cho hả dạ.
Nếu là tuyến nhân vật chính mang đầy hào quang như Triệu Tuệ Tâm và Tạ Cảnh Mục thì nàng còn kiêng dè không dám đụng vào.
Chứ còn loại như Lâm Vãn Âm thì tính là cái thớ gì?
Nàng đã cẩn thận từng li từng tí đóng vai muội muội ngoan ngoãn, nhẫn nhục lấy lòng suốt mười mấy năm trời mới giữ vững được vị trí này, làm sao có thể để cho một thứ rác rưởi nhảy ra hãm hại được?
Lâm Oản Oản quay sang dặn dò Lục Kiều:
“Lục Kiều, cầm lấy thỏi vàng này, đi gọi mấy kẻ hám tiền nhất trong phủ đến viện của ta.”
Lục Kiều gật đầu hiểu ý:
“Cô nương cứ yên tâm, nô tỳ hiểu phải làm thế nào rồi.”
Nàng lập tức bước ra tiền viện, tay tung tẩy thỏi vàng sáng lóa đi một vòng, lén lút kéo vài tên gia đinh lại rồi thì thào bảo rằng có một chuyện mờ ám cần người làm, thù lao cực kỳ hậu hĩnh, ai dám nhận?
Vừa nghe đến hai chữ “mờ ám”, trong chốn hào môn sâu như biển này, không ít người đã sợ hãi rụt cổ rút lui.
Ai cũng sợ có phúc kiếm tiền mà không có mạng hưởng.
Thế nhưng vẫn còn mấy kẻ lòng tham không đáy, mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào thỏi vàng lấp lánh trên tay Lục Kiều:
“Chúng tôi làm!”
“Đúng đúng, để bọn này làm, chúng tôi quen tay làm mấy việc bẩn thỉu này nhất.”
“Hắc hắc, cô nương cứ yên tâm, mấy chuyện mờ ám bọn này làm không ít đâu, đảm bảo làm cho cô nương vừa lòng đẹp ý.”
Lục Kiều nở một nụ cười đầy hài lòng.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, sắc mặt nàng lập tức đanh lại, lạnh lùng quát:
“Người đâu! Bắt trói mấy kẻ này lại, áp giải hết về Tuế An Viện, đại cô nương có chuyện muốn tra hỏi!”
Mấy tên kia còn chưa kịp hoàn hồn thì đã bị trói gô lại lôi thẳng về Tuế An Viện.
Lâm Oản Oản vừa chỉnh trang y phục xong xuôi thì đã nghe thấy tiếng khóc lóc, van xin tha mạng ầm ĩ bên ngoài sân.
Thần sắc nàng vẫn thản nhiên như không, tiếp tục ngắm nhìn dung nhan của mình trong gương đồng.
Thiếu nữ trong gương khoác trên mình bộ váy dài thướt tha màu vàng nhạt, mái tóc được tết lười biếng lệch sang một bên, điểm xuyết vài bông hoa nhỏ nhắn, trông vô cùng thanh thuần ngoan ngoãn.
Gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn nà, ngũ quan tinh xảo như tranh vẽ, đặc biệt là đôi mắt long lanh ngập nước, nhìn qua thì thấy ngây thơ vô tội nhưng mỗi cái liếc mắt lại toát ra ba phần phong tình quyến rũ.
Nàng cắm chiếc trâm cài cuối cùng lên tóc, tỉ mỉ ngắm nghía một hồi, sau đó thở dài đầy bất đắc dĩ, cầm hộp phấn màu quẹt lên mặt vài vệt bầm tím xanh xao.
Làm xong xuôi mọi việc, nàng mới chậm rãi đẩy cửa bước ra ngoài.
Dưới sân Tuế An Viện, một đám người đang quỳ rạp la liệt trên nền đất.
Cả nam lẫn nữ đều mặc y phục hạ nhân trong phủ, đang ra sức dập đầu lia lịa:
“Cầu xin đại cô nương tha mạng cho chúng con!”
“Đúng vậy, chúng con thực sự chưa làm gì sai cả!”
“Đại cô nương đại từ đại bi xin tha cho chúng con lần này, sau này chúng con tuyệt đối không dám nữa!”
“Đúng đúng đúng, dù có cho nhiều bạc hơn nữa chúng con cũng không dám nhận làm việc xằng bậy đâu ạ!”
Cả đám thi nhau kêu gào khóc lóc, ồn ào đến nhức cả óc.
Trông thấy Lâm Oản Oản bước ra, Lục Kiều lập tức cao giọng quát lớn:
“Tất cả câm miệng hết cho ta!”
Thế nhưng đám người kia vẫn không chịu dừng lại, tiếp tục kêu oan ầm ĩ.
Thập Thất đứng bên cạnh lập tức rút phắt thanh trường kiếm bên hông ra.
“Còn ồn ào nữa, chết.”
Khí thế toát ra từ người nàng lạnh lẽo như băng sương, khuôn mặt không chút cảm xúc, lưỡi kiếm sắc bén lóe lên hàn quang khiến người ta rợn tóc gáy.
Chiêu này quả nhiên hiệu nghiệm tức thì, cả đám hạ nhân sợ đến mức nín bặt, run như cầy sấy.
Lục Kiều nhanh nhẹn bê một chiếc ghế êm đặt ra giữa bậc thềm cho Lâm Oản Oản ngồi.
Nàng ngồi xuống, hai tay nhẹ nhàng đan vào nhau đặt trước đùi, dáng vẻ đoan trang dịu dàng vô cùng ngoan ngoãn.
Thế nhưng lời nàng thốt ra lại khiến đám người quỳ bên dưới lạnh toát sống lưng:
“Là những ai đã nhận bạc của nhị muội muội, ra ngoài kinh thành tung tin bôi nhọ thanh danh của ta?”
Cả sân viện lập tức im phăng phắc như ve sầu mùa đông, không một ai dám hé răng nửa lời.
Lâm Oản Oản khẽ gật đầu, thong thả nói:
“Xem ra các ngươi đều biết rõ trong lòng rồi.”
Đám hạ nhân đồng loạt ngẩng phắt đầu lên, trong lòng kinh hãi tột độ:
“Không...”