DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 104

1046 từ

Lâm Oản Oản cười híp mắt, nhưng từng câu từng chữ thốt ra lại khiến người nghe rét run:

“Nếu là người vô tội, khi nghe ta hỏi câu đó, biết mình bị vướng vào chuyện thị phi tranh chấp thì đã sớm vội vàng thanh minh kêu oan rồi.”

“Còn các ngươi lại chỉ biết chột dạ cúi gằm mặt xuống.”

Đám người tim đập thình thịch, không còn ai dám coi thường vị tiểu thư trước mặt nữa.

Bọn họ lúc này mới thấm thía rằng, vị đại cô nương ngày thường luôn mang danh hiền lành, nhu nhược kia tuyệt đối không chỉ có mỗi nhan sắc, mà tâm cơ thủ đoạn còn sâu không lường được.

“Cô nương, xin người tha mạng!”

“Cầu xin cô nương rủ lòng thương xót!”

Cả đám lại bắt đầu tranh nhau van xin ríu rít.

Lâm Oản Oản chỉ mỉm cười nhìn sang Lục Kiều:

“Lục Kiều, làm tốt lắm, những kẻ ngươi mang tới đều đúng là những kẻ ta cần tìm.”

Lục Kiều cười hì hì đắc ý.

Lâm Oản Oản quay lại nhìn đám người đang hoảng loạn quỳ dưới đất, giọng điệu chuyển sang ôn hòa, nhẹ nhàng:

“Các vị không cần phải sợ hãi, ta đâu có nói sẽ trừng phạt các ngươi.”

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau.

Không phạt bọn họ ư?

Làm sao có chuyện tốt như thế được?

Lâm Oản Oản thong thả thò tay vào trong ống tay áo, lấy ra một vốc trân châu sáng bóng. Tuy chỉ là loại trân châu tầm thường nhưng đổi ra bạc cũng là một món tiền không nhỏ.

“Chư vị.”

Ánh mắt nàng lướt qua từng người một, khẽ thở dài, trong giọng nói dường như còn mang theo vài phần bất bình thay cho bọn họ:

“Các vị đã tận tâm làm một việc lớn như thế, muội muội ta chắc hẳn vẫn chưa thanh toán hết số tiền công còn lại cho các ngươi nhỉ?”

“Hôm nay ta gọi mọi người tới đây, chính là muốn nhắc nhở các ngươi một chút.”

Nàng hơi nghiêng người về phía trước, đôi mắt xinh đẹp long lanh nhìn thẳng vào bọn họ, nghiêm túc nói:

“Chư vị, đã đến lúc phải đến tìm muội muội ta đòi nốt số bạc đó rồi, hiểu chưa?”

Những kẻ dám liều mạng nhận làm mấy việc mờ ám trong phủ này đều là phường giảo hoạt có chút mưu mô.

Chỉ cần nghe qua là hiểu ngay hàm ý sâu xa bên trong.

Bọn chúng vội vàng dập đầu lia lịa:

“Hiểu rồi! Chúng con hiểu rồi ạ!”

“Đại cô nương cứ yên tâm, chuyện này chúng con nhất định sẽ làm thật chu toàn cho người!”

Lâm Oản Oản khẽ nhướng mày:

“Các ngươi nói đùa gì thế? Sao lại là làm việc cho ta chứ? Rõ ràng là các vị tự cảm thấy uất ức nên mới kéo nhau đi tìm muội muội ta đòi lại công bằng, từ đầu đến cuối có liên quan gì đến ta đâu?”

“Ta chẳng qua thấy các vị vất vả nên phát chút tiền thưởng lộ phí mà thôi.”

Nàng đưa mắt ra hiệu cho Lục Kiều.

Lục Kiều lập tức tiến lên, nhận lấy số trân châu kia rồi chia đều cho mỗi người một hạt.

“Chư vị, trước khi mặt trời lặn hôm nay, ta rất hy vọng các vị đều có thể lấy lại được thù lao xứng đáng thuộc về mình.”

Lâm Oản Oản đứng dậy, khẽ phất tà váy:

“Lui ra hết đi.”

Đám hạ nhân rối rít tạ ơn rồi vội vã lui ra ngoài.

Chẳng bao lâu sau, bên Di Châu Viện đã bắt đầu vang lên những tiếng la hét, cãi vã náo loạn cả một góc phủ.

Lúc này, Lâm Oản Oản vừa mới thong thả dùng xong bữa trưa.

Lục Kiều lén chạy sang ghé đầu lên tường viện Di Châu Viện hóng hớt, nghe ngóng tiếng ồn ào bên trong, hai mắt sáng rực lên vì phấn khích.

Nàng hớt hải chạy về phòng, hào hứng bẩm báo:

“Cô nương, thành công mỹ mãn rồi ạ!”

Lâm Oản Oản cầm khăn lụa nhẹ nhàng lau khóe miệng:

“Đi thôi.”

“Chúng ta đi xem trò hay nào.”

Hai người vừa bước ra khỏi cửa phòng thì Thập Thất cũng vừa vặn luyện xong một đường kiếm, gọn gàng thu kiếm vào bao.

“Ta đi cùng ngươi.”

Nàng nhìn Lâm Oản Oản, nét mặt vẫn trước sau như một vẻ lạnh lùng, bình thản.

Lâm Oản Oản mỉm cười gật đầu:

“Được chứ.”

Ba người cùng nhau sải bước ra ngoài.

Lâm Oản Oản thấy Thập Thất vẫn cầm chắc thanh kiếm trên tay, bèn tò mò hỏi:

“Thập Thất sư phụ, sao lại mang theo kiếm thế? Chúng ta đâu phải đi đánh nhau đâu.”

Nàng từng tận mắt chứng kiến Thập Thất luyện kiếm, đường kiếm xuất quỷ nhập thần quả thực chẳng khác nào các bậc đại hiệp trong thoại bản.

Nàng chỉ sợ Thập Thất nhìn ngứa mắt Lâm Vãn Âm rồi một kiếm chém chết tươi ả ta thì hỏng chuyện.

Thập Thất lắc đầu, đáp ngắn gọn:

“Bảo vệ ngươi.”

Nghĩ ngợi một thoáng, nàng lại bồi thêm một câu:

“Yên tâm, ta không tùy tiện đả thương người vô cớ đâu.”

Lâm Oản Oản bật cười khúc khích:

“Vậy thì đa tạ Thập Thất sư phụ nhiều nhé.”

Ba người còn chưa đi tới cổng Di Châu Viện, từ đằng xa đã nghe thấy tiếng thét the thé đầy giận dữ của Lâm Vãn Âm:

“Ta bảo các ngươi cút hết đi!”

“Các ngươi bị điếc hết cả rồi sao?”

“Ta đã đưa bạc cho các ngươi rồi, sao các ngươi còn dám vác mặt tới đây đòi nữa hả?”

Một tên gia đinh ấm ức gào lên: “Chừng đó bạc sao mà đủ được hả cô nương! Con đã giúp cô nương làm một việc mạo hiểm như thế, vừa phải lén lút trốn ra khỏi phủ, vừa phải đi tìm người kể chuyện ở các quán trà để bôi nhọ đại cô nương, chút bạc vụn đó sao xứng với công sức của con?”