DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 111

1010 từ

Lâm Chiêu bước vào trong, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám thiếu niên kia:

“Sao thế?”

“Muốn ta cùng bọn chúng hầu hạ nàng sao?”

Hắn tiến lên phía trước, ánh mắt rét buốt lướt qua đám người kia.

Các thiếu niên hoảng sợ, đưa mắt nhìn qua nhìn lại giữa hai người rồi vội vàng chạy tháo thân ra ngoài.

Trời đất ơi, nam nhân cũng đến bắt gian cơ đấy!

Trước khi đi, tên thiếu niên mặc hoàng bào kia không quên cầm theo túi bạc.

Lúc rời đi, hắn cũng không quên tiện tay khép cửa phòng lại.

Lâm Oản Oản đưa mắt ra hiệu cho Lục Kiều, Lục Kiều cũng lập tức lui ra ngoài.

Căn phòng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng như tờ, chỉ còn lại hai người bọn họ.

Bầu không khí trong phòng chẳng biết từ lúc nào đã trở nên vô cùng ngột ngạt.

Bị hắn nhìn chằm chằm như vậy, Lâm Oản Oản nhất thời cũng chẳng biết phải nói gì.

Nàng rũ mắt xuống, đến khi ngẩng lên thì trên mặt đã nở một nụ cười:

“Chẳng phải đã bảo không bao giờ gặp lại nữa sao?”

“Sao ngươi lại tới tìm ta làm gì?”

Lâm Chiêu nhíu mày.

Hắn nắm chặt lấy tay Lâm Oản Oản, nghiến răng nói:

“Không gặp ta thì nàng liền đến gặp bọn họ sao?”

Lâm Oản Oản ngước mắt nhìn thẳng vào hắn, đôi môi đỏ mọng khẽ mở:

“Có liên quan gì đến ngươi chứ?”

Hai người bốn mắt nhìn nhau trừng trừng, tựa như có một cuộc đấu tranh vô hình đang diễn ra giữa hai người.

Cuối cùng, Lâm Chiêu là người bại trận trước.

Ánh mắt hắn hơi tối lại, một tay đặt lên vai Lâm Oản Oản, cúi người xuống, khoảng cách giữa hai người chỉ còn trong gang tấc:

“Lâm Oản Oản, đừng tới những nơi thế này nữa.”

“Đừng ép ta.”

Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn dâng trào muôn vàn cảm xúc phức tạp đến mức Lâm Oản Oản không thể nào nhìn thấu nổi.

Nhưng nàng cũng chẳng muốn hiểu làm gì.

Về thân phận của Lâm Chiêu và mối liên hệ với Đông Cung, nàng đã biết rõ cả rồi nên chẳng còn gì để hỏi thêm nữa.

“Được thôi.”

Thế nên, nàng sảng khoái đồng ý ngay:

“Ta có thể không tới nữa, dù sao ở đây cũng chẳng có gì thú vị.”

Nàng đẩy nhẹ Lâm Chiêu ra, chỉ tay vào đống thức ăn trên bàn:

“Nhưng mà chi phí ở đây đắt đỏ lắm, không ăn thì lãng phí quá.”

“Lâm Chiêu, ngươi đã đuổi người đi rồi thì phải bồi ta ăn cơm đấy.”

Nói đoạn, nàng lại rót cho hắn một chén rượu:

“Ta hứa với ngươi, sau này sẽ không tới nữa.”

Sắc mặt nàng vô cùng điềm tĩnh, lời nói ra cũng rất dứt khoát.

Cơn giận trên mặt Lâm Chiêu dần dần tan biến.

Nàng thay đổi thái độ rất nhanh, nhưng chỉ cần nàng không tới nơi này nữa là tốt rồi.

Lâm Chiêu không nhận lấy chén rượu kia:

“Nàng đã tiêu tốn bao nhiêu bạc, ta sẽ bù lại cho nàng.”

Lâm Oản Oản tiến sát lại gần hắn, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, phả ra hơi thở như hoa lan:

“Ta đã rót cho ngươi rồi, uống đi mà.”

Giọng nàng trong trẻo, ngọt ngào, như đang làm nũng.

Lâm Chiêu nhìn đôi môi nàng, cảm giác mềm mại ngọt ngào nơi bờ môi ấy dường như vẫn còn rõ mồn một trước mắt.

Yết hầu của hắn khẽ chuyển động:

“Được.”

“Ta uống.”

Hắn nhận lấy chén rượu rồi ngửa đầu uống cạn một hơi.

Uống xong, hắn liền nắm lấy tay Lâm Oản Oản:

“Đi thôi.”

“Nhớ kỹ lời nàng đã nói, sau này không được phép tới đây nữa.”

Vừa dứt lời, trước mắt hắn bỗng nhiên từng đợt choáng váng ập tới.

Hắn đưa tay xoa nhẹ giữa hai hàng lông mày, tầm nhìn bắt đầu mờ đi, toàn thân cũng dần dần trở nên rã rời, mất hết sức lực.

Chân hắn mềm nhũn ra, ngã ngồi xuống ghế, rồi sau đó ngửa người ra sau định ngã xuống.

Lâm Oản Oản vội đỡ lấy hắn, nhìn người nam nhân đã ngất lịm đi, nàng khẽ mỉm cười:

“Có ngươi ở đây rồi, ta còn tìm bọn họ làm gì nữa chứ?”

“Đây vốn dĩ là cái bẫy ta giăng ra để dụ ngươi xuất hiện mà thôi.”

Nàng nhẹ giọng thì thầm.

Thế nhưng người bên cạnh đã hoàn toàn mất đi ý thức, không thể nào đáp lại lời nàng được nữa.

Lâm Oản Oản hướng ra ngoài cửa gọi một tiếng:

“Lục Kiều.”

Lục Kiều lập tức đẩy cửa bước vào.

Nhìn thấy Lâm Chiêu đã ngất xỉu, nàng ngẩn người kinh ngạc:

“Nhanh như vậy đã thành công rồi sao ạ?”

Nàng khẽ nhướng cằm lên:

“Đó là đương nhiên rồi.”

“Ta học theo dáng vẻ của nữ tử ban nãy, chỉ làm nũng một chút thôi là hắn đã bị ta dỗ dành uống cạn chén rượu rồi.”

Trong bình rượu kia đã được bỏ thêm thuốc mê của Lâm Diệp Chi.

Chỉ cần một chút thôi cũng đủ để khiến hắn hôn mê bất tỉnh nhân sự.

Lâm Oản Oản nghiêng đầu nhìn Lâm Chiêu, khẽ nói:

“Trêu chọc ta rồi mà ngươi nghĩ có thể trốn thoát được sao?”

“Tạ Cảnh Mục đã điều ngươi đi thì chắc chắn sẽ không để ngươi quản những chuyện này nữa, ngươi là lén lút tới đây, vậy thì ta giấu ngươi đi rồi sẽ chẳng ai tìm ra được đâu.”

“Lâm Chiêu, đây là ngươi tự chuốc lấy đấy nhé.”

Dù sao hắn cũng là người của Đông Cung.

Tốt nhất vẫn nên đánh nhanh thắng nhanh.

“Lục Kiều, sai người khiêng hắn đi, nhớ kỹ, phải bịt kín mặt hắn lại rồi mới được khiêng.”