Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 112
Nàng lại nhìn sang những bình rượu còn lại trong phòng, khóe môi khẽ cong lên:
“Chỗ rượu này cũng dọn đi hết cho ta.”
An Trạch.
Bên trong một căn phòng thắp đầy nến dọc theo bức tường, cửa sổ mở toang, ánh ráng chiều tà chạng vạng buông xuống hòa cùng ánh nến lung linh.
Cả căn phòng ngập tràn sắc cam ấm áp.
Chỉ có điều, ngay chính giữa phòng lại đặt một chiếc giường lớn.
Bốn phía chiếc giường đều phủ kín sa mỏng, bị gió thổi lay động, trên dải lụa trắng hiện lên những đường vân uốn lượn như sóng nước.
Thấp thoáng có thể nhìn thấy một nam tử đang nằm trên giường.
Lâm Chiêu chỉ mặc một bộ trung y màu trắng tinh, nằm trên tấm nệm màu đỏ thẫm, mắt nhắm nghiền, dường như vẫn đang chìm trong cơn mê man.
Tứ chi của hắn đều bị xích sắt khóa chặt, nối liền với bốn góc giường.
Lâm Oản Oản ngồi trên chiếc ghế trong phòng, từ xa nhìn ngắm hắn.
Lúc này, nàng đã thay lại y phục nữ tử, một bộ váy trắng thanh tao, mái tóc đen buông lơi sau lưng.
Mặt nàng không hề trang điểm, thần sắc vô cùng điềm tĩnh, toát lên một vẻ phiêu dật mờ ảo tựa như tiên nữ giáng trần.
Thế nhưng bên tay nàng lại đang đặt một cuốn sách:
“Những Điều Cần Làm Để Dạy Dỗ Nam Nhân.”
Lục Kiều đẩy cửa bước vào.
Nàng liếc mắt một cái nhìn thấy Lâm Chiêu đang bị khóa trên giường, liền vội vàng né tránh ánh mắt đi nơi khác:
“Cô nương.”
Nàng khẽ nói:
“Bên phủ đã chuẩn bị xong xuôi rồi ạ, có người đóng giả cô nương ăn uống nghỉ ngơi ở Tuế An Viện, sẽ không khiến ai nghi ngờ đâu. Nếu có chuyện gì xảy ra thì bọn họ cũng sẽ báo tin cho chúng ta, chúng ta chỉ cần nhanh chóng chạy về là được.”
Lâm Oản Oản gật đầu:
“Được.”
Lục Kiều nhịn không được bèn lên tiếng:
“Cô nương, hành động này của người...”
Lâm Oản Oản ngước mắt lên: “Lục Kiều, ta đều hiểu cả.”
“Ngươi không cần phải nói đâu.”
Lục Kiều đành phải nuốt ngược lời định nói vào trong.
Nàng ngập ngừng một lát rồi lại nói:
“Cô nương, đến giờ dùng bữa rồi ạ.”
“Nhưng mà hắn...”
Nàng nhìn về phía Lâm Chiêu.
Lâm Oản Oản đứng dậy bước ra ngoài:
“Không cần bận tâm đến hắn.”
Trong sách có viết.
Huấn luyện người cũng như huấn luyện chó vậy.
Muốn Lâm Chiêu nghe lời thì phải mài giũa tính khí của hắn trước.
Cứ để hắn chịu đói một bữa đã.
Ừm... Chủ yếu là do hắn trúng thuốc mê nên tạm thời vẫn chưa tỉnh lại được.
Nàng hắng giọng một tiếng.
Nếu không thì nàng đã muốn thử ngay những phương pháp viết trong sách rồi.
Từ hoa lâu kia nàng đã tiện tay mang về không ít món đồ hay ho.
Nàng đang có chút nóng lòng muốn đem ra thử nghiệm trên người Lâm Chiêu đây.
Đầu bếp ở đây là do bỏ ra số tiền lớn để mời về, tay nghề nấu nướng vô cùng xuất sắc.
Lâm Oản Oản không để Lục Kiều phải câu nệ lễ tiết, bảo nàng ngồi xuống cùng ăn chung bàn.
Lục Kiều ăn được một lát, nhịn không được lại hỏi:
“Cô nương, nô tỳ vẫn không nhịn được phải nói.”
“Hôm nay người tới hoa lâu mạo hiểm quá.”
“Ngộ nhỡ Lâm Chiêu không đến thì sao ạ?”
Lâm Oản Oản ngẩn ra:
“Hắn không đến thì ta liền mang mấy nam sủng sạch sẽ, tuấn tú về đây, kiểu gì cũng đâu có lỗ vốn.”
Lục Kiều: “...”
Nàng thật sự cạn lời, chẳng muốn nói thêm gì nữa.
Hai người ăn uống gần xong thì bên trong phòng bỗng vang lên một tràng tiếng chuông bạc lanh lảnh.
Lâm Oản Oản nhướng mày:
“Tỉnh nhanh thế cơ à.”
Nàng bưng một đĩa điểm tâm, cười híp mắt đi về phía phòng trong:
“Lục Kiều, tối nay không cần hầu hạ ta đâu, ngươi cứ đi làm việc của mình đi nhé.”
Nói xong, nàng liền bước vào phòng, còn không quên tiện tay đóng chặt cửa lại.
Lục Kiều: “...”
Trong phòng.
Đôi mắt đen của Lâm Chiêu ngưng đọng trên sợi xích sắt đang khóa chặt cổ tay mình.
Hắn nhìn chiếc giường khổng lồ đến mức không nỡ nhìn thẳng này, trước mắt tối sầm lại.
Tình cảnh này là thế nào đây?
Cửa phòng kêu “két” một tiếng rồi được đẩy ra.
Nhìn thấy Lâm Oản Oản, hắn hơi ngẩn ra một chút, tiếp đó liền tức giận đến bật cười:
“Lâm Oản Oản!”
“Nàng có biết mình đang làm gì không đấy?”
Nói rồi, hắn khẽ nhấc tay lên.
Xích sắt kéo theo chuông bạc, lại vang lên một tràng tiếng lanh lảnh.
Sắc mặt hắn càng thêm đen kịt.
Lâm Oản Oản bưng đĩa điểm tâm đi tới mép giường rồi thong thả ngồi xuống:
“Ta biết chứ.”
Nàng mỉm cười nhạt:
“Lâm Chiêu, ngươi coi ta là hạng người gì hả?”
“Nói hôn là hôn, nói đi là đi sao?”
Sắc mặt Lâm Chiêu biến đổi:
“Ta không phải...”
Lâm Oản Oản lắc đầu:
“Có phải hay không cũng chẳng quan trọng nữa rồi.”
“Lâm Chiêu, ngươi để tâm đến ta, mà ta có lẽ cũng thích ngươi.”
“Cho nên, ta muốn dũng cảm một lần.”
Nàng chớp chớp mắt nhìn hắn.
Lâm Chiêu nghiến răng:
“Sự dũng cảm của nàng chính là... khóa chặt ta lại thế này sao?”
Hắn biết vị biểu muội này của mình rất điên.
Nhưng hắn không ngờ nàng lại có thể điên cuồng đến mức độ này.
Dẫu là người đã quen nhìn sóng to gió lớn, lúc này hắn cũng không khỏi câm nín.