Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 113
Lâm Oản Oản gật đầu:
“Đúng vậy.”
“Làm một lần cho dứt điểm.”
Nàng cười tủm tỉm:
“Lâm Chiêu, sau này Đông Cung sẽ không tra ra tung tích của ngươi đâu, ngươi có thể yên tâm ở bên cạnh ta rồi.”
Lâm Chiêu tức đến bật cười:
“Nàng trói ta lại chỉ là vì muốn ta ở bên cạnh nàng thôi sao?”
Lâm Oản Oản gật đầu, dáng vẻ trông vô cùng ngoan ngoãn, nếu như người ta có thể bỏ qua những lời nàng vừa thốt ra:
“Đúng vậy.”
“Nếu ta không trói ngươi lại, liệu ngươi có chịu ở lại nơi này không?”
“Ngươi sẽ không đâu, Lâm Chiêu à.”
Nàng mỉm cười, đôi mắt cong cong tựa vầng trăng khuyết, giọng nói ngọt ngào trong trẻo, nhưng càng nghe lại càng khiến người ta phải rợn tóc gáy.
Lâm Chiêu im lặng một lúc lâu:
“Nàng không thể cứ trói ta mãi như thế này được.”
Lâm Oản Oản cầm một miếng điểm tâm, cúi người đưa tới bên miệng hắn, cả người dường như dán sát vào lồng ngực hắn nhưng lại không thực sự đè nặng lên người hắn:
“Ta sẽ không trói ngươi mãi đâu.”
“Đợi đến khi ngươi vĩnh viễn không rời đi nữa, ta sẽ thả ngươi ra. Còn trước đó thì ngươi đừng hòng trốn thoát.”
Nàng cười nói:
“Há miệng ra nào, tới đây, ta đút cho ngươi ăn.”
Ánh mắt Lâm Chiêu chợt lóe lên, thân hình hắn đột nhiên lật một cái, đè nghiến nàng xuống dưới thân.
“Lâm Oản Oản.”
Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn găm chặt lên gương mặt nàng:
“Nàng có biết mình đang làm cái gì không?”
Lâm Oản Oản nhìn miếng điểm tâm rơi lăn lóc sang một bên, lại nhìn Lâm Chiêu đang đè trên người mình, khẽ gật đầu:
“Biết chứ.”
Bàn tay nàng lặng lẽ mò sang bên cạnh mép giường, ấn vào một nút bấm bí mật được giấu kín.
Theo cái ấn nhẹ của nàng, sợi xích sắt từ từ thu ngắn lại.
Tứ chi Lâm Chiêu bị kéo căng ra, hắn nhíu mày, bất đắc dĩ đành phải lật người trở lại vị trí cũ.
Bây giờ, hắn chỉ có thể nằm yên, hoặc hơi nhổm người dậy một chút mà thôi.
Lâm Oản Oản hài lòng lật người trèo lên trên người hắn, ngón tay khẽ vẽ những vòng tròn trên lồng ngực hắn, đôi mắt sáng như sao trời, bờ môi đỏ mọng khẽ mở:
“Lâm Chiêu, ta biết rất rõ mình đang làm gì mà.”
“Nhưng hình như ngươi vẫn chưa nhận rõ tình cảnh của mình đâu.”
Nàng liếc nhìn đĩa điểm tâm rơi vãi bên mép giường, chậm rãi đứng dậy khỏi người hắn.
“Nếu ngươi đã không muốn ăn, vậy tối nay đừng hòng ăn thứ gì cả.”
Dứt lời, nàng bưng đĩa điểm tâm bên cạnh lên, dứt khoát xoay người rời đi không chút lưu tình.
Chiêu thứ nhất của thuật thuần phục: Dùng thứ đối phương muốn hoặc bắt buộc phải có để trao đổi điều kiện.
Lâm Chiêu trơ mắt nhìn nàng rời đi.
Mãi đến khi cánh cửa phòng khép lại.
Hắn hoàn toàn rơi vào trầm mặc.
“Lâm Oản Oản!”
Hắn khẽ lẩm bẩm cái tên này nơi đầu môi, bật cười.
Mạng lưới tình báo của Đông Cung vượt xa sức tưởng tượng của người thường.
Cho dù nàng có dọn dẹp dấu vết sạch sẽ đến đâu, cũng chỉ giấu được hắn nhất thời mà thôi.
Chẳng qua chỉ vài ngày nữa, hắn sẽ lấy lại tự do.
Chỉ là...
Biểu muội này của hắn thật sự đã mang lại cho hắn quá nhiều bất ngờ.
Hắn nhìn thứ trên cổ tay mình, được mài giũa vô cùng nhẵn nhụi, không hề làm hắn đau rát.
Chỉ có điều, nó vô cùng chắc chắn.
Giãy giụa không thoát ra được.
Trong lòng hắn chợt dâng lên một vài ý nghĩ mông lung.
Nếu như người nằm trên giường là nàng...
Yết hầu hắn khẽ chuyển động.
Chỉ mới nghĩ đến đó thôi, một nơi nào đó trên cơ thể đã bắt đầu nhộn nhạo phát đau.
Oản Oản, đây là nàng tự tìm lấy.
...
Bên ngoài phòng, Lâm Oản Oản bước ra, cất tiếng hỏi Lục Kiều:
“Dấu vết đã dọn dẹp sạch sẽ cả chưa?”
Lục Kiều gật đầu:
“Tiểu thư cứ yên tâm đi ạ.”
“Chắc chắn không một ai ngờ được hắn lại ở nơi này đâu.”
Nàng cười hì hì.
Bởi vì nàng không chỉ thu dọn sạch dấu vết, mà còn lén lút ngụy tạo một chút manh mối, khiến mọi hướng điều tra đều chỉ về phía ngoài thành.
Nếu có người tra xét, họ sẽ chỉ nghĩ rằng Lâm Chiêu đã rời khỏi thành.
Mà ngoài thành đất trời bao la rộng lớn, muốn tìm một kẻ vốn không hề tồn tại thì cứ tha hồ mà tìm.
Cùng lúc đó, trên ngọn núi hoang ngoài kinh thành.
Lưu Quang phái người tìm kiếm một vòng nhưng chẳng thu được kết quả gì.
Hắn đứng trước ngọn núi, rơi vào trầm tư.
Chủ tử của hắn đâu rồi?
Một chủ tử to lớn sờ sờ như thế của hắn biến đi đâu mất rồi?
“Đầu lĩnh, Điện hạ đâu phải trẻ con, có lẽ ngài ấy bận việc gì đó thôi, chờ xử lý xong xuôi tự khắc sẽ trở về.”
Một tên ám vệ lướt tới, mở lời an ủi.
Lưu Quang im lặng.
Trước kia chưa từng xảy ra chuyện như thế này bao giờ.
Huống hồ, dù chuyện có gấp gáp đến đâu thì cũng phải để ám vệ đi theo bảo vệ chứ.
Nay đã suốt ba canh giờ trôi qua mà không có lấy một chút tin tức, quả thực quá đỗi bất thường.
“Tiếp tục tìm.”
Hắn trầm giọng ra lệnh.
Nghĩ ngợi một lát, hắn đột nhiên hỏi: