DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 136

1001 từ

“Chủ tử.”

Gã luôn cúi gầm mặt, không dám nhìn ngó lung tung, sợ thấy phải những thứ không nên thấy.

“Bên phía hoa lâu đã xử lý xong hết chưa?”

Tạ Cảnh Mục cất tiếng hỏi:

“Tuyệt đối không được để kẻ nào thấy mặt Oản Oản, càng không được để tin tức truyền ra ngoài.”

Lưu Quang gật đầu:

“Thuộc hạ đã rõ.”

Tạ Cảnh Mục khẽ gật đầu rồi đứng dậy:

“Đi thôi.”

Đến trước cửa, hắn dừng bước, xoay người nhìn lại gian phòng một lần nữa.

Lưu Quang đứng bên cạnh, không dám lên tiếng quấy rầy.

Trong lòng gã thầm lẩm bẩm:

Chủ tử cùng Lâm tiểu thư, nhìn bề ngoài thanh nhã đơn thuần, thế mà chơi cũng bạo thật đấy...

Tạ Cảnh Mục ngắm nhìn thêm một lát rồi xoay người bước đi:

“Đi thôi.”

...

Buổi tối, Lục Kiều chạy vào báo rằng không thấy Tạ Cảnh Mục đâu nữa, khắp phủ đều chẳng còn bóng dáng hắn.

Lục Kiều tức đến phát điên:

“Cô nương đối xử với hắn tốt như vậy, hắn lại không biết điều, thế mà lại bỏ đi mất! Uổng công nô tỳ cứ ngỡ hắn đã lương tâm phát hiện, muốn bên nhau lâu dài với cô nương cơ chứ!”

Lục Kiều thở phì phò ấm ức.

Trái lại, Lâm Oản Oản vui vẻ hơn nhiều, lúc này đang hì hục thu dọn đồ đạc.

Lục Kiều thò đầu nhìn qua:

“Cô nương, ngài thu dọn những thứ này làm gì vậy?”

Lâm Oản Oản vừa nhét đồ vào tay nải vừa thong thả đáp:

“Chúng ta chuyển nhà.”

“Lần này, chuyển đi xa hơn một chút.”

Tốt nhất là đến một nơi mà Tạ Cảnh Mục không bao giờ tìm ra được.

Lục Kiều vội vàng xúm vào giúp nàng thu dọn hành lý.

Vừa thu dọn, nàng vừa hào hứng hỏi:

“Cô nương, vậy người định dọn đi đâu thế ạ?”

Nói đoạn, nàng bỗng khựng lại:

“Đi xa một chút cũng được, nhưng nếu xa quá, e là lão gia và phu nhân sẽ không đồng ý đâu.”

Sắc mặt Lâm Oản Oản không hề dao động, vẫn ung dung tự tại:

“Yên tâm đi.”

“Chuyện này, ta vốn dĩ cũng chẳng định nói cho bọn họ biết.”

Nàng muốn rời đi một cách thần không biết quỷ không hay.

Chỉ có như vậy mới mong giấu được tai mắt của Tạ Cảnh Mục.

Bằng không, nàng phí công bận rộn tính toán làm gì chứ?

Động tác của Lục Kiều khựng lại, ngẩng đầu lo lắng nhìn nàng:

“Cô nương, không nói cho lão gia và phu nhân biết sao...”

Nàng có chút ngập ngừng:

“Lúc ở trong phủ cô nương có nhắc đến chuyện chuyển đi, nô tỳ cũng không nghĩ nhiều, sau đó mới sai người đi dò hỏi.”

“Nếu cô nương vô cớ mất tích, với thế lực của phủ Thừa tướng, dù người có trốn đến chân trời góc biển cũng sẽ bị lùng ra thôi.”

“Người muốn rời khỏi kinh thành thì cần phải có lộ dẫn, cần có công văn thông hành.”

“Không có những thứ đó, ra khỏi thành thì dễ, trà trộn vào đám đông may ra còn lọt được, nhưng muốn vào một tòa thành khác thì tuyệt đối không thể.”

“Chẳng lẽ chúng ta cứ phải trốn vào rừng sâu núi thẳm mà sống sao?”

Nàng đâu có biết săn bắn để sinh tồn đâu chứ...

Lời của Lục Kiều khiến cõi lòng Lâm Oản Oản nguội ngắt một nửa.

Quyền thế của phủ Thừa tướng đã ghê gớm như vậy.

Vậy còn Đông Cung thì sao?

Gần như chẳng cần nghi ngờ gì nữa, dù nàng có trốn sâu trong rừng rậm hoang vu thì cũng sẽ bị hắn xới tung lên lôi ra ngoài mà thôi.

Động tác trên tay nàng dừng hẳn, rơi vào trầm tư suy tính.

“Lục Kiều.”

Lục Kiều gật đầu:

“Cô nương, nô tỳ nghe đây ạ.”

Lâm Oản Oản buông tay áo xuống:

“Đừng dọn dẹp nữa.”

“Chúng ta về Lâm phủ.”

Lục Kiều mừng rỡ ra mặt: “Cô nương, cuối cùng người cũng nghĩ thông suốt rồi!”

“Lưu lạc bên ngoài làm sao mà sung sướng bằng sống trong phủ được chứ?”

“Huống hồ, nếu người bỏ đi...”

Lâm Oản Oản thở dài một tiếng đầy sầu muộn: “Đợi ta nghiên cứu ra một kế sách giả chết thật hoàn hảo rồi chúng ta hẵng đi.”

Lục Kiều câm nín chẳng nói nên lời.

Rốt cuộc là nàng đang mong đợi điều gì từ vị tiểu thư này chứ?

...

Buổi trưa ngày hôm sau.

Một cỗ xe ngựa chậm rãi lăn bánh hướng về phía Lâm phủ.

Lâm Oản Oản khoác trên mình bộ váy lụa màu xanh nhạt, trên búi tóc cài một cây trâm bích ngọc, khẽ rủ mi mắt, khí chất xuất trần thoát tục, trông chẳng khác nào tiên tử hạ phàm.

“Lục Kiều.”

“Ngươi thấy, nếu ta dùng thuốc nổ để nổ tung hai chúng ta thì thế nào?”

Vừa mở miệng, toàn bộ khí chất thanh tao thoát tục liền vỡ vụn tan tành.

Lục Kiều nghẹn lời.

Nàng cảm thấy chẳng ra làm sao cả.

Thấy vẻ mặt Lục Kiều cạn lời, Lâm Oản Oản lập tức hiểu ra, vội vàng xua tay giải thích:

“Ta không phải muốn tìm chết thật đâu.”

“Ý ta là, dùng thuốc nổ để ngụy tạo hiện trường, làm như thể hai chúng ta đều đã bị nổ chết tan xác, nhờ thế mà giả chết thoát thân ấy mà.”

Lúc này Lục Kiều mới ngẩng mặt lên ngẫm nghĩ.

Còn chưa kịp trả lời thì Lâm Oản Oản đã tự mình lắc đầu quầy quậy:

“Không được, không được.”

“Trong phủ chỉ có mỗi Lâm Diệp Chi là thích nghịch ngợm thuốc nổ, nếu xảy ra chuyện vì thứ này, đệ ấy chắc chắn sẽ bị nghi ngờ.”

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt - Chương 136