Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 137
Nàng không muốn làm liên lụy đến người vô tội.
Lâm Oản Oản chống cằm, thuận tay vén rèm xe nhìn ra ngoài.
Đường phố tấp nập nhộn nhịp, tiếng rao hàng vang lên không ngớt bên tai.
Màn che vừa nhấc lên, ánh nắng liền thi nhau tràn vào bên trong cỗ xe.
Nàng đón lấy ánh mặt trời, khẽ híp mắt lại:
“Lục Kiều, hay là, cứ để lửa thiêu chết đi.”
Lục Kiều nhắm chặt hai mắt.
Nàng thực sự không tài nào hiểu nổi.
Chẳng lẽ không thể không chết sao?
Vì sao cô nương nhà nàng cứ một lòng một dạ muốn chết thế này chứ?
“Cô nương...”
Lục Kiều thở dài một hơi não nề:
“Nhất thiết phải làm đến mức này sao?”
Lâm Oản Oản rũ mi mắt.
Nàng nghĩ tới Tạ Cảnh Mục.
Tên khốn kia rõ ràng là đã nảy sinh chấp niệm và hứng thú với nàng.
Chờ hắn bận rộn xong xuôi chính sự, khả năng cao là sẽ lại quay về quấn lấy nàng không buông.
Nếu hắn dùng thân phận Lâm Chiêu thì còn có cách đối phó.
Nhưng nếu hắn dùng thân phận Tạ Cảnh Mục...
Trong lòng Lâm Oản Oản thầm lạnh toát.
Nàng khẽ rùng mình một cái, buông rèm xe xuống rồi quay đầu nhìn Lục Kiều với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc:
“Phải.”
“Tuyệt đối không thể không chết!”
Về đến Lâm phủ, nàng và Lục Kiều vờ như vừa đi dạo phố mua sắm trở về, cười nói bước vào trong.
Thị vệ gác cổng ngơ ngác nhìn theo bóng lưng hai người:
“Cô nương ra khỏi phủ từ lúc nào thế nhỉ?”
...
Trở về Tuế An Viện.
Lục Kiều vừa dọn dẹp giường chiếu xong xuôi, Lâm Oản Oản liền lập tức nhào tới nằm ườn ra đó.
Sống ở nơi này mười mấy năm, nàng vẫn luôn rất yêu thích từng tấc đất nơi đây.
Đặc biệt là chiếc giường êm ái này.
Nàng bắt đầu trầm tư suy tính xem, đến ngày giả chết thì tỷ lệ lén khiêng luôn cái giường này mang đi là bao nhiêu phần trăm.
Ừm, rất tốt, tròn trĩnh số không.
Lục Kiều đứng bên mép giường, ngập ngừng lên tiếng:
“Cô nương, người bảo bị lửa thiêu chết, vậy rốt cuộc là khi nào chết thế ạ?”
Lâm Oản Oản lật người lại nhìn nàng, mỉm cười:
“Không vội.”
“Chờ ta nghĩ ra một kế sách vạn toàn đã, còn phải nhân lúc cha mẹ và ca ca đều không có ở nhà mới có thể ra tay.”
Còn bây giờ, nàng cứ việc an nhàn tận hưởng cuộc sống là được.
Tạ Cảnh Mục dù có to gan lớn mật đến đâu thì chẳng lẽ lại dám công khai xông vào phủ Thừa tướng cướp người hay sao?
Hắn không cần danh tiếng của Thái tử nữa chắc?
“Cô nương, Thái tử điện hạ mời người qua Đông Cung một chuyến ạ.”
Bên ngoài cửa phòng, tiếng một nha hoàn bỗng cất lên.
Nụ cười trên mặt Lâm Oản Oản lập tức đông cứng lại.
Chết tiệt, nàng quên béng mất chuyện này!
Hắn không tiện tới đây, nhưng hoàn toàn có quyền bắt nàng đi qua đó mà!
Lâm Oản Oản xoay người quấn chặt chăn lại, ủ rũ đáp vọng ra:
“Cứ bảo ta bị ốm rồi, không đi được.”
Nha hoàn ngoài cửa lập tức tiếp lời:
“Nói ra cũng khéo, Thái tử điện hạ còn phái cả thái y tới cùng, nói rằng nếu cô nương thấy không khỏe thì sẽ lập tức vào bắt mạch chẩn trị cho người.”
Lâm Oản Oản bật dậy, giật tung chiếc chăn ra.
Nàng tức tối nghiến răng nghiến lợi.
Tên khốn kiếp này...
Hắn đã chặn đứng mọi đường lui của nàng rồi.
Lâm Oản Oản rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Tạ Cảnh Mục tìm nàng, chẳng cần nghĩ cũng biết chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt lành.
Thế nhưng, hắn là bậc trữ quân bề trên, nói êm tai thì là mời nàng đến Đông Cung, nói thẳng ra thì đây chính là triệu kiến, là ý chỉ, là mệnh lệnh tuyệt đối không thể làm trái.
Lâm Oản Oản chậm chạp lết xuống giường:
“Cái chế độ phong kiến chết tiệt này.”
Nàng đi ngang qua gương đồng, tiện tay vuốt lại mái tóc:
“Đi thôi.”
Lục Kiều ngập ngừng nhìn nàng:
“Búi tóc của cô nương hơi lỏng rồi, để nô tỳ búi lại cho người nhé?”
Lâm Oản Oản thẳng thừng từ chối.
Nực cười thật.
Nếu không phải sợ bị lộ tẩy, nàng hận không thể tự họa cho mình một gương mặt xấu xí ma chê quỷ hờn ấy chứ.
Còn trang điểm ư?
Trang điểm cái quỷ gì nữa!
Lỡ như tên kia nổi máu háo sắc, bất kể ngày đêm, chẳng màng đến quy củ lễ pháp mà ngả bài với nàng, rồi đè nàng ra thư phòng mây mưa này nọ thì biết làm thế nào...
Lâm Oản Oản đảo tròn mắt.
“Đi thôi.”
Bây giờ, nàng chẳng còn một chút lòng tin nào vào Tạ Cảnh Mục nữa.
Cỗ xe ngựa chở nàng và Lục Kiều hướng thẳng về phía Đông Cung.
Đến trước cổng cung, Lục Kiều phải dừng bước ở lại bên ngoài, một mình nàng rảo bước đi vào.
Như mọi khi, đứng trước cửa Đông Cung, nàng hít sâu một hơi thật dài rồi nở một nụ cười rạng rỡ ngoan ngoãn.
Chỉ là lần này, nàng đã hít thở sâu một hồi lâu mà bước chân vẫn chần chừ không nỡ bước vào.
“Oản Oản cảm thấy khó thở sao?”
Sau cánh cửa, Tạ Cảnh Mục vận một thân hắc y tôn quý, khí tràng bức người, đang lặng lẽ chăm chú nhìn nàng.
Hắn đã thay y phục của Thái tử, gỡ bỏ lớp dịch dung, khí thế toát ra từ toàn thân cũng hoàn toàn khác biệt.