DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 138

1000 từ

Từ vẻ ôn nhu dịu dàng chuyển sang lạnh nhạt xa cách, tựa như hai con người hoàn toàn trái ngược.

Nếu không phải chính tay nàng lột bỏ lớp mặt nạ kia, có đánh chết Lâm Oản Oản cũng không dám tin hai kẻ này là một.

Giờ phút này, hai người nhìn nhau, ánh mắt chạm nhau giữa không trung.

Lâm Oản Oản lập tức cúi đầu né tránh:

“Biểu ca, Oản Oản không sao.”

Nàng ngoan ngoãn mỉm cười, giọng điệu mềm mại dịu dàng như thuở ban đầu.

Ánh mắt Tạ Cảnh Mục trầm xuống, hắn tiến lên một bước định nắm lấy tay nàng, tay đã vươn ra nửa chừng nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế thu lại.

Hắn giấu một tay ra sau lưng, khẽ gật đầu:

“Vào đi.”

Dứt lời, hắn xoay người cất bước về phía thư phòng:

“Các nơi vừa mới tiến cống lên một đợt hoa quả tươi, nàng xem có thích loại nào không, thích thì cứ lấy mang về.”

Lâm Oản Oản bước theo sau lưng hắn, nghe vậy liền khẽ mím môi.

Nàng chẳng thèm hoa quả gì hết.

Nàng chỉ cần được sống thanh tịnh, hắn có cho nàng được không?

Cánh cửa phòng được Tạ Cảnh Mục đẩy ra.

Căn phòng này đón ánh sáng vô cùng tốt, bên trong rộng rãi sáng sủa.

Lúc này, các ô cửa sổ đều mở rộng, ngoài mùi mực thoang thoảng thì ngập tràn hương thơm thanh mát của trái cây.

Ở giữa phòng đặt một chiếc bàn lớn, bên trên bày đầy các loại hoa quả tươi ngon.

Loại nàng gọi được tên hay không gọi được tên, đủ các chủng loại đều có mặt.

Những thứ quả kia tươi rói, đủ sắc màu xếp cạnh nhau, tỏa ra hương vị ngọt ngào thanh khiết.

“Đều đã được rửa sạch sẽ cả rồi, thích thì cứ lấy ăn đi.”

Tạ Cảnh Mục khẽ mỉm cười, sau đó bước tới trước bàn án thư:

“Cô còn có chút công vụ cần xử lý, sẽ xong ngay thôi.”

Đã bận rộn như thế thì gọi nàng tới làm cái gì chứ?

Nàng thầm mắng một câu trong lòng.

Nhưng nàng cũng chẳng buồn khách khí, bước tới nhón lấy một quả nho bỏ vào miệng.

Cắn một miếng, nước quả mọng ngọt tràn ra, kèm theo hương thơm nồng nàn, hình như còn thoang thoảng chút men say?

Không hổ là đồ cống phẩm tiến cung, hương vị quả thật rất ngon.

Nàng ăn liền mấy quả, nghĩ ngợi một lát rồi định bụng sai người khiêng một nửa số trái cây này đi.

“Biểu ca.”

Nàng nở nụ cười ngọt ngào:

“Ngài bận rộn công vụ, vậy Oản Oản không dám làm phiền nữa.”

“Mấy loại quả này Oản Oản đã chọn xong rồi, lát nữa ngài sai người đưa tới Tuế An Viện là được ạ.”

“Oản Oản ở đây đa tạ biểu ca, có món gì ngon cũng đều nhớ tới Oản Oản.”

Một tràng lời nói được nàng thốt ra vừa ngoan ngoãn lại vừa hiểu chuyện.

Nói xong, nàng định gọi người vào chuyển đồ.

Nàng muốn chuồn cho lẹ.

Tạ Cảnh Mục đặt cây bút lông xuống bàn:

“Ở lại dùng bữa đi.”

Hắn nhìn nàng, đôi mắt đen sâu thẳm khôn cùng.

Lâm Oản Oản cúi đầu, khách sáo từ chối:

“Không cần đâu ạ.”

“Dạo gần đây... Oản Oản đang giảm cân.”

Vừa dứt lời, nàng liền hối hận muốn cắn lưỡi.

Hai ngày nay Tạ Cảnh Mục ngày nào cũng ở bên cạnh nàng, nàng có giảm cân hay không chẳng lẽ hắn lại không rõ?

Quả nhiên, Tạ Cảnh Mục nghe vậy liền khẽ nhướng mày.

Hắn đứng dậy, từng bước tiến tới trước mặt nàng, từ trên cao nhìn xuống như đang dò xét đánh giá.

Sau lưng Lâm Oản Oản lạnh toát.

Tự dưng nói giảm cân làm cái quái gì không biết, cứ bảo là ở trong phủ đã ăn quá nhiều điểm tâm, hiện tại không đói có phải xong rồi không?

Nàng hối hận vô cùng.

Thực sự quá hối hận!

Nàng ho nhẹ một tiếng, cố gắng giải thích:

“Biểu ca, là muội vừa mới định...”

Nàng còn chưa dứt lời, Tạ Cảnh Mục bỗng vươn tay ra, khẽ véo nhẹ vào cánh tay nàng.

“Không béo.”

“Không cần giảm.”

Lâm Oản Oản ngẩng đầu lên.

Hắn...

Sắc mặt Tạ Cảnh Mục vẫn như thường, nơi khóe miệng còn vương một nụ cười nhạt.

Tầm mắt hắn lướt qua trước ngực nàng, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm:

“Kích thước vừa vặn rất tốt.”

Câu nói này được hắn thốt ra với tông giọng trầm thấp đầy ẩn ý.

Lâm Oản Oản nhìn theo hướng mắt của hắn, gương mặt lập tức đỏ bừng như quả gấc chín.

Cái tên khốn nạn này!

Hắn dám... Đến cả thiết lập hình tượng thanh lãnh cấm dục cũng vứt bỏ luôn rồi sao?

Lâm Oản Oản giật bắn mình lùi lại một bước:

“Biểu ca...”

Nàng hít sâu một hơi, gượng gạo cười nói:

“Muội... Muội đột nhiên nhớ ra bên Tuế An Viện còn chút việc, Oản Oản xin phép cáo lui trước.”

Nói xong, chẳng đợi Tạ Cảnh Mục kịp phản ứng, nàng đã xoay người vội vã tháo chạy.

Như thể có quỷ đuổi phía sau, nàng chạy thục mạng.

Xách váy chạy vội dưới hành lang dài, ánh nắng len qua kẽ lá rơi vỡ vụn trên khắp thân hình nàng.

Trông nàng hệt như một cánh bướm dập dờn thoát tục.

Đợi đến khi bóng dáng nàng hoàn toàn khuất dạng, Tạ Cảnh Mục mới xoay xoay chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay.

Dường như... Hắn sắp không nhịn nổi nữa rồi.

...

Lâm Oản Oản quay trở lại xe ngựa, mặt vẫn còn đỏ bừng.

Tuy nhiên lúc này là vì tức giận.

“Cái tên khốn kiếp này!”

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt - Chương 138