Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 139
“Đến cả giả vờ cũng không thèm giả vờ nữa, chết tiệt thật!”
Nàng tức tối chửi thầm.
Lục Kiều nhìn mà ngơ ngác: “Cô nương, có chuyện gì thế ạ?”
Lâm Oản Oản liếc nhìn nàng một cái, cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ nằm ườn ra một bên thành xe, rầu rĩ cất lời:
“Không có gì.”
“Chỉ là... Bực mình thôi.”
Biết ngay mà, hễ gặp Tạ Cảnh Mục là chẳng có chuyện gì tốt đẹp!
Hành vi hôm nay của hắn về cơ bản đã chứng minh rằng hắn vẫn chưa từ bỏ ý đồ xấu xa với nàng.
Nửa viên huân hương kia rốt cuộc đã kéo hắn lún sâu vào vũng lầy rồi.
Lâm Oản Oản thở dài thườn thượt.
Giờ phút này, nàng càng cảm thấy chuyện giả chết là việc vô cùng cấp bách.
Về đến Tuế An Viện, nàng lập tức lôi bản đồ ra nghiên cứu.
Sau khi trốn khỏi kinh thành thì nên đi đâu bây giờ?
Lục Kiều đẩy cửa bước vào, vẻ mặt hớn hở:
“Cô nương, Thái tử điện hạ sai người mang tới rất nhiều hoa quả.”
“Người muốn ăn loại nào ạ?”
Nàng bê một giỏ hoa quả lớn vào phòng, phía sau còn có bốn nha hoàn khác cũng đang ôm những chiếc giỏ tre đầy ắp.
Chỗ hoa quả này chắc hẳn là toàn bộ số cống phẩm ở chỗ Tạ Cảnh Mục rồi.
Hắn thế mà lại đem tất cả số trái cây đó chuyển hết qua đây...
Lâm Oản Oản khựng lại một chút, sau đó tiện tay mò lấy bọc thuốc nổ.
Hay là, cứ chắp vá dùng tạm thứ này đi cho rồi!
Lục Kiều giật mình thót tim, vội vàng bảo các nha hoàn đặt giỏ quả xuống rồi cho lui hết ra ngoài.
Nàng đóng chặt cửa phòng lại, lúc này mới bước tới bên cạnh Lâm Oản Oản, hạ thấp giọng hỏi: “Cô nương à, lại làm sao nữa thế ạ?”
Dưới góc nhìn của nàng, Lâm Oản Oản dạo này vô cùng kỳ lạ.
Nhưng chỉ có bản thân nàng mới biết hiện tại mình đang nguy hiểm đến nhường nào.
“Lục Kiều, không kịp giải thích đâu, mau giúp ta tìm hai cỗ thi thể có vóc dáng tương tự như hai chúng ta, ừm... Rồi lén vận chuyển vào trong phủ.”
Lục Kiều chết lặng.
Nàng ngó nhìn ra ngoài trời, mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, ánh nắng rọi xuống người còn mang theo hơi nóng hầm hập.
Thời tiết thế này, khoan bàn đến chuyện có tìm được thi thể phù hợp hay không, nội việc vận chuyển được vào phủ đã là chuyện vô phương rồi.
Hay là, nàng chết quách đi cho xong chuyện.
Lâm Oản Oản cũng nhận ra mình đang làm khó người khác:
“Khụ...”
“Lục Kiều, ý của ta là...”
Nàng đưa tay xoa xoa huyệt thái dương:
“Thôi bỏ đi, cứ từ từ tính tiếp.”
Nàng ngồi xuống ghế, thở dài một hơi thật dài.
Bỗng nhiên, nàng sực nhớ ra điều gì đó:
“Ca ca ta có phải sắp rời kinh thành rồi không?”
Nếu nhân lúc Lâm Tuyên Chi ra ngoài làm nhiệm vụ mà nàng và Lục Kiều giả chết thoát thân, chẳng phải thao tác sẽ dễ dàng hơn nhiều so với việc ở lại kinh thành sao?
Lục Kiều lắc đầu:
“Đại công tử vẫn đang ở trong phủ, Thánh Thượng cũng không giao nhiệm vụ gì cho đại công tử cả.”
“Nô tỳ nghe người trong phủ đồn rằng phương nam xảy ra lũ lụt, Thánh Thượng vốn định phái đại công tử đi, nhưng lại thương tình đại công tử mới tân hôn nên đã đổi thành Thái tử điện hạ đi rồi ạ.”
Lâm Oản Oản khựng lại, đôi mắt đen láy găm chặt trên gương mặt nàng:
“Ý của ngươi là, Tạ Cảnh Mục sắp rời khỏi kinh thành sao?”
Lục Kiều gật đầu:
“Mọi người đều nói như vậy cả, nghĩ lại chắc cũng không phải giả đâu ạ.”
Rốt cuộc thì ai dám lấy chuyện của Thái tử điện hạ ra để đồn bậy chứ?
Khóe miệng Lâm Oản Oản khẽ nhếch lên một nụ cười rạng rỡ:
“Thế thì tốt quá rồi.”
Hắn đi rồi, chẳng phải những ngày tháng tươi đẹp của nàng sẽ tới sao?
Nụ cười trên môi nàng càng lúc càng nở rộng.
Lục Kiều lại khẽ thì thầm thêm:
“Nghe người gác cổng bảo, có một nhà quý tộc có tước vị hình như đã để mắt tới cô nương, muốn nhờ người tới dạm hỏi, đến thăm dò ý tứ của phủ chúng ta đấy ạ.”
“Lão gia và phu nhân đã thẳng thừng từ chối rồi.”
“Nghe ý tứ thì dường như chê nhà đó quá đông nhân khẩu, chủ mẫu lại hung dữ ghê gớm, sợ cô nương gả qua đó sẽ bị ức hiếp.”
“Lão gia và phu nhân muốn tìm cho tiểu thư một vị công tử có gia thế trong sạch, nhân phẩm đoan chính quý trọng cơ.”
Khi nói những lời này, giọng điệu Lục Kiều thấp thoáng chút mong đợi.
Nếu như cô nương được gả vào một nhà đàng hoàng tử tế, liệu có thể dẹp bỏ những suy nghĩ kỳ quặc lung tung kia đi không?
Lâm Oản Oản nghe vậy liền để tâm.
Nàng ngẩng đầu lên:
“Lục Kiều à, chuyện lấy chồng ấy mà, ta cũng từng nghĩ qua rồi, cũng không phải là không thể.”
Đôi mắt Lục Kiều lập tức sáng rực lên.
Nàng sâu kín thở dài một tiếng:
“Liệu có kiểu người nào... Tuổi tác đã cao, đang cần cưới vợ xung hỷ, gia tài bạc triệu, cha mẹ đều đã qua đời không?”
Lục Kiều hoàn toàn câm nín.
Cho dù có loại người đó thật thì ai dám cưới cô nương nhà nàng chứ?
Dù hiện tại cô nương không còn là con gái ruột của Lâm gia nữa, nhưng ở bên ngoài danh tiếng của nàng cực kỳ tốt, dung mạo lại xinh đẹp tuyệt trần, bất kể là hoàng gia hay Lâm gia đều chưa từng phủ nhận thân phận của nàng, nàng vẫn là đích nữ cao quý của phủ Thừa tướng.