Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 161
Khác với Cố Du nhận được muôn lời ca tụng, nàng lại hứng chịu đủ mọi lời chán ghét, gièm pha.
Chỉ vì nàng là phận nữ nhi, cớ sao có thể đêm hôm khuya khoắt chạy ra ngoài? Lại còn dám đến chốn nguy hiểm dường ấy.
Chẳng một ai thèm nghĩ xem, nếu không nhờ có nàng thì Cố Du sớm đã mất mạng.
Bọn họ chỉ đua nhau bàn tán, nói Lâm Oản Oản không giống những khuê các nữ tử bình thường, hành động quá đỗi điên rồ, tâm tư cũng dơ bẩn, chưa biết chừng thân thể đã chẳng còn trong sạch.
Bằng không, đang yên đang lành, sao nàng lại biết rõ chuyện buôn bán phụ nữ đến thế?
Có phải nàng từng bị bán đi rồi mới trốn thoát ra ngoài hay không?
Khắp kinh thành người người chế giễu, kẻ kẻ nghị luận, có vô số kẻ hận không thể cắn nàng một miếng, xé nát máu thịt nàng.
Lần này, không có biển hiệu ban thưởng, thanh danh của nàng rớt xuống tận đáy vực.
Chẳng ai màng đến việc nàng cũng đã liều mình cứu người.
Đa số bọn họ chỉ cảm thấy hành vi của nàng quá đỗi ngông cuồng, hoàn toàn không hợp lễ nghi.
Lâm Oản Oản bị nhốt chặt trong Lâm phủ, không được phép ra ngoài.
Lâm lão gia và Lâm phu nhân đương nhiên hiểu rõ nỗi oan ức của nữ nhi.
Họ cũng thầm tự hào, cảm thấy con gái mình cứu người là người có lòng lương thiện.
Thế nhưng, miệng lưỡi thế gian thật đáng sợ.
Họ không muốn thả Lâm Oản Oản ra ngoài để phải chịu đựng những lời phê phán của người đời.
Lâm Oản Oản cũng hiểu nỗi băn khoăn của họ, đằng nào ra ngoài cũng chẳng có việc gì làm, nên dứt khoát ở lì trong phủ.
Ở liền ba ngày, nàng ngột ngạt đến tê dại cả người.
“Chán chết đi được.”
Lúc ấy, trăng thanh gió mát, Lâm Oản Oản nằm dài trên nóc nhà, hai tay gối ra sau đầu, ngắm nhìn ánh trăng sáng vằng vặc mà lẩm bẩm tự nói một mình.
“Ta lại tìm thêm được một nghĩa trang nhỏ nữa rồi, Lâm Chiêu, ngươi ở trên trời có linh thiêng thì nhất định phải phù hộ cho ta, giúp ta trốn thoát thuận lợi đấy nhé.”
“Hiện tại Tạ Cảnh Mục không có ở đây, đại ca cũng đã rời kinh thành, đúng là cơ hội ngàn năm có một.”
“Lâm Chiêu à, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, ta sắp có được tự do rồi.”
Nàng khẽ nỉ non.
Nghĩ đến tương lai phía trước, có một thoáng nàng cảm thấy mịt mờ, không biết những ngày tháng sau này sẽ ra sao, nhưng ánh mắt nàng lại vô cùng kiên định.
Nàng biết, mình nhất định phải rời đi.
Tạ Cảnh Mục quá đỗi nguy hiểm.
Bỗng nhiên, bên góc tường phát ra chút động tĩnh.
Nàng liếc mắt nhìn sang, liền thấy một nam tử áo đỏ thoăn thoắt nhảy lên bờ tường.
Hắn đang định nhảy xuống sân thì Lâm Oản Oản đã cất tiếng gọi giật lại:
“Cố Du.”
Thân hình người nọ khựng lại, hắn quay đầu ngước nhìn lên trên, liền thấy nữ tử nào đó đang ngồi dậy trên nóc nhà.
Mái tóc nàng xõa dài sau lưng, khoác trên mình bộ váy áo màu nhạt, dưới ánh trăng huyền ảo trông thanh lãnh thoát tục tựa như tiên nữ giáng trần.
Chỉ là, sao nàng lại ngồi vắt vẻo trên mái nhà thế kia chứ?
Vừa kinh ngạc lại vừa bị bắt quả tang tại trận, hắn không khỏi cảm thấy ngượng ngùng, lúng túng:
“Sao nàng lại ở trên này?”
Hắn nhẹ nhàng tung người một cái, phi thân đáp xuống nóc nhà.
Hắn ngồi xuống bên cạnh Lâm Oản Oản, lấy chiếc tay nải đang đeo sau lưng xuống.
Mở tay nải ra, bên trong toàn là những món ăn vặt nổi tiếng bậc nhất kinh thành.
Lâm Oản Oản khẽ mỉm cười:
“Rất có nghĩa khí đấy.”
Nàng cầm lấy một hũ mứt mơ ngào đường chậm rãi nhấm nháp, hai má phúng phính phồng lên trông vô cùng đáng yêu.
Cố Du nhoẻn miệng cười tươi rói:
“Nàng vẫn chưa nói cho ta biết, sao lại leo lên tận nóc nhà thế này? Mặc phong phanh thế kia có lạnh không?”
Lâm Oản Oản khẽ lắc đầu:
“Không lạnh.”
Còn về câu hỏi trước của hắn, nàng đưa tay chỉ về phía xa xa:
“Ngươi nhìn xem.”
Cố Du dõi mắt nhìn theo hướng tay nàng chỉ, thu vào tầm mắt là những dãy nhà san sát nhấp nhô dưới màn đêm.
Vầng trăng sáng treo cao trên đỉnh đầu, đất trời tĩnh lặng vô cùng, kinh thành phồn hoa đô hội lúc này bỗng trở nên nhỏ bé lạ thường.
Đứng từ góc độ này nhìn xuống quả thực có cảm giác thu trọn non sông vào đáy mắt.
Hắn ngẩn ngơ nhìn ngắm, rồi quay sang nhìn nàng đang ôm hũ mứt mơ ăn ngon lành, khẽ cười:
“Oản Oản quả nhiên không giống với những nữ tử khác.”
Lâm Oản Oản khẽ nhướng mày:
“Những nữ tử khác sao?”
“Kinh thành đồn rằng Cố tiểu tướng quân luôn giữ mình trong sạch, bên cạnh chưa từng có bóng hồng nào, ra ngoài cũng tuyệt đối không bao giờ dây dưa với nữ tử.”
“Giờ xem ra lời đồn quả thực là lừa người rồi.”
Nàng khẽ lắc đầu, làm ra vẻ như mình vừa bị mắc lừa.
Cố Du lập tức cuống cuồng cả lên, vừa lắc đầu lia lịa vừa xua tay phân bua:
“Không có, tuyệt đối không có chuyện đó!”
“Ta...”
Đáy mắt hắn tràn ngập vẻ căng thẳng và bối rối tột độ:
“Ngoài nàng ra, ta chưa từng tiếp xúc thân mật với bất kỳ nữ tử nào khác.”