Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 162
“Ta chỉ là có nghe qua vài lời đồn đại, nhìn thấy vài chuyện thị phi thôi, nhưng giữa ta và bọn họ hoàn toàn trong sạch, ngay cả nói chuyện cũng đếm trên đầu ngón tay.”
Hắn vội vã giải thích, hai tai và khuôn mặt đều đỏ bừng lên.
Vốn dĩ chỉ là một câu nói đùa trêu chọc của nàng, nhưng thấy hắn nghiêm túc đến mức này, bầu không khí xung quanh bỗng chốc ngưng đọng lại.
Nụ cười trên môi Lâm Oản Oản dần tan biến.
Nàng chăm chú nhìn Cố Du.
Hắn cũng đang nhìn thẳng vào mắt nàng.
Trong đôi mắt hắn đong đầy vẻ lo âu thấp thỏm, sợ nàng hiểu lầm, sợ nàng thất vọng, lại sợ nàng sẽ giận dỗi không thèm để ý tới hắn nữa...
Đôi mắt của một con người sao lại có thể trong trẻo, thuần khiết đến mức độ này cơ chứ?
Chỉ cần nhìn một cái là có thể thấu suốt toàn bộ tâm tư, suy nghĩ trong lòng hắn.
Lâm Oản Oản nhìn đôi con ngươi trong veo như lưu ly của hắn, bỗng khựng lại:
“Ngươi...”
Trong đầu nàng chợt nảy ra một suy đoán vô cùng táo bạo.
Cố Du... chẳng lẽ... đã thích nàng rồi sao?
Suy đoán này khiến trái tim nàng đập lỡ mất một nhịp.
Chẳng phải vì xúc động hay vui sướng, mà là...
Mẹ kiếp, vất vả lắm mới thoát khỏi một kẻ điên, chẳng lẽ lại rước thêm một kẻ nữa vào thân sao?
Nghĩ đến khả năng này, cả người nàng liền cảm thấy không ổn chút nào.
Cố Du thấy nàng im lặng, lại tưởng rằng nàng không tin lời mình nói:
“Ta...”
Hắn sốt ruột đến vò đầu bứt tai:
“Ta xin thề, ta thực sự không hề có bất kỳ qua lại nào với những nữ tử đó. Nếu nàng vẫn không tin, ta sẽ viết một phong thư tuyên bố rằng ta...”
Trong lòng đã có người thương.
Mấy chữ cuối cùng nghẹn ứ nơi cổ họng, hắn ngượng ngùng không sao thốt nên lời.
Gương mặt hắn càng lúc càng đỏ rực như quả gấc chín.
Lâm Oản Oản lại càng thêm hoảng hốt.
Tên ngốc này đúng là chẳng biết giấu tâm sự trong lòng chút nào cả!
“Ngươi không cần phải nói nữa đâu.”
Trong cơn bối rối, Lâm Oản Oản lập tức cất tiếng cắt ngang.
Ánh mắt nàng vô cùng nghiêm túc, nhìn thẳng vào hắn:
“Thực sự không cần phải nói ra đâu.”
Cố Du bỗng ngây người ra.
Kẻ vốn luôn trì độn, chậm chạp trong chuyện tình cảm như hắn, giờ phút này lại đột nhiên trở nên vô cùng nhạy bén.
“Nàng...”
Hắn chậm rãi mở lời:
“Nàng không thích ta, cho nên không muốn nghe ta nói ra, có đúng không?”
Lâm Oản Oản im lặng không đáp.
Thế nhưng lúc này, sự im lặng còn rõ ràng hơn vạn lời nói.
Cố Du gượng cười một tiếng.
Khóe mắt hắn khẽ ửng đỏ:
“Nhưng mà Oản Oản à, trên đời này có những chuyện dù biết rõ là không thể nhưng người ta vẫn cố chấp muốn làm, nàng có biết vì sao không?”
“Là vì không muốn bản thân phải ôm lấy nuối tiếc cả đời.”
Hắn nghiêm túc và trịnh trọng thốt lên từng chữ một:
“Ta thích nàng.”
Một câu nói thốt ra, hai người đối diện nhau rơi vào khoảng lặng ngột ngạt.
Hắn là đang kiên nhẫn chờ đợi một câu trả lời, dẫu cho câu trả lời ấy trong lòng hắn đã sớm đoán được phần nào.
Còn Lâm Oản Oản lúc này tâm trí lại rối bời như tơ vò.
Nàng thực sự hoàn toàn chết lặng.
Sao lại hết người này đến người khác thế này?
Mùa xuân đã trôi qua từ lâu rồi mà.
Nàng dùng ánh mắt phức tạp nhìn Cố Du.
Nàng thừa nhận, bản thân quả thực có hảo cảm với Cố Du, nếu như ở chung như đôi lứa bình thường thì cũng chẳng phải là không thể.
Thế nhưng, thời cơ hoàn toàn không đúng.
Nàng nhất định phải rời khỏi kinh thành này.
Tạ Cảnh Mục sớm muộn gì cũng sẽ từ phương nam trở về.
Với cái tính tình điên cuồng, cố chấp của hắn, đến việc cải trang thành người khác để khúm núm trước mặt nàng mà hắn còn làm được, thì nàng thực sự không dám tưởng tượng xem trên đời này còn có chuyện gì mà hắn không dám làm nữa.
Bầu không khí giữa hai người nhất thời ngưng đọng lại như đóng băng.
Lâm Oản Oản cúi đầu im lặng, trong đầu suy nghĩ xoay chuyển như một cơn lốc.
Mà Cố Du vẫn bướng bỉnh nhìn nàng chăm chú, dường như nhất quyết muốn nhận được một câu trả lời rõ ràng.
Dưới sân viện, Thập Thất ngẩng đầu nhìn hai người trên mái nhà, trầm mặc trong giây lát rồi cất giọng phá tan bầu không khí ngột ngạt giữa bọn họ:
“Cô nương, trời đã khuya lắm rồi, người nên đi nghỉ ngơi thôi.”
Lâm Oản Oản như vớ được chiếc phao cứu sinh, lập tức lớn tiếng đáp lại:
“Được, ta xuống ngay.”
Cố Du vẫn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng Thập Thất đã lạnh lùng cất lời:
“Cố tiểu tướng quân, ngài làm như vậy là đặt cô nương nhà chúng ta vào vị trí nào?”
Cố Du khựng lại, rũ mắt nhìn nàng.
Thập Thất không hề sợ hãi, ngược lại còn đanh thép nói lý lẽ:
“Ngài xuất thân cao quý, nhưng cô nương nhà ta cũng là đích nữ thế gia vọng tộc, xét về thân phận chẳng hề thua kém ngài một phân một hào nào.”
“Một không có lệnh mẹ cha, hai chẳng có lời mai mối, ngài lại lén lút trèo tường tới đây trong đêm khuya thanh vắng, đến ánh sáng mặt trời cũng không dám đối diện, mở miệng ra là nói thích cô nương nhà ta, ngài đã từng tôn trọng nàng lấy một lần chưa?”