Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 170
Nụ cười của Cố Du càng thêm rạng rỡ:
“Được rồi, đợi ta một lát nhé!”
Hắn rút một thanh đoản đao giắt bên hông ra, thuần thục mổ bụng làm sạch cá.
Lâm Oản Oản nhìn hắn, bỗng nhiên cảm thấy bên cạnh có một luồng khí lạnh thấu xương phả tới.
Nàng nghiêng đầu nhìn sang.
Hai nắm đấm của Thập Thất siết chặt, ánh mắt nhìn về phía Cố Du như muốn phun ra lửa.
Trời đất...
Thập Thất đây là vì yêu sinh hận rồi.
Lâm Oản Oản lặng lẽ dời tầm mắt, không nhìn Cố Du nữa.
Còn Thập Thất thì trừng trừng nhìn bóng lưng Cố Du, hận không thể dùng ánh mắt đục thủng hai lỗ trên người hắn.
Tên khốn này lại dám dùng mấy trò vặt vãnh này để câu dẫn cô nương!
Tưởng ai cũng không biết làm chắc!
Chẳng qua chỉ là bắt cá thôi sao?
Nàng cũng làm được!
Thập Thất sải bước tiến lên.
Lâm Oản Oản vội vàng kéo tay nàng ấy lại:
“Thập Thất, ngươi định làm gì?”
Không phải là muốn xông lên đánh Cố Du đấy chứ?
Thập Thất bực bội nói: “Ta đi bắt cá.”
Nàng ấy suy nghĩ một chút, lại bồi thêm một câu:
“Ta cũng có thể dùng đá đập trúng cá!”
Câu này nàng ấy không hề hạ thấp giọng, rõ ràng là cố tình nói cho Cố Du nghe thấy.
Lâm Oản Oản vội lấy tay che mặt.
Xem ra là giận thật rồi.
Cá do Cố Du bắt nàng ấy không thèm ăn, muốn tự mình trổ tài để chứng minh bản lĩnh.
Giờ phút này, trong mắt Lâm Oản Oản, thái độ kỳ quặc của Thập Thất đối với Cố Du càng củng cố thêm suy đoán nàng ấy thích Cố Du nhưng lại hóa thành oán hận.
Lâm Oản Oản kéo Thập Thất đi nhặt củi để nhóm lửa.
“Thập Thất, chàng ấy bắt nhiều cá rồi, đủ cho chúng ta ăn.”
Nàng dịu giọng dỗ dành:
“Chúng ta đi nhặt củi đi.”
Thập Thất nhìn bàn tay Lâm Oản Oản đang ôm lấy cánh tay mình, vành tai lặng lẽ ửng đỏ, ngoan ngoãn cúi đầu đáp:
“Vâng.”
Nàng ấy nghe lời đi theo Lâm Oản Oản nhặt củi.
Lâm Oản Oản vừa nhặt được vài cành thì Thập Thất đã lập tức tiến tới, đón lấy toàn bộ cành cây trên tay nàng.
Lúc quay về, trên tay Lâm Oản Oản chỉ cầm lơ thơ mấy cọng củi khô, còn Thập Thất thì ôm cả một bó to đùng.
Lâm Oản Oản nhìn nàng ấy với ánh mắt tràn đầy trìu mến.
Thập Thất đáng yêu thật đấy.
Vì muốn thể hiện bản thân mà nỗ lực làm việc đến mức này.
Thập Thất cắm cúi bước đi, trong lòng vẫn ngập tràn dư vị mềm mại từ bàn tay nhỏ nhắn của Lâm Oản Oản khi nãy.
Tay của cô nương mềm mại mịn màng như thế, tuyệt đối không thể để mấy cành cây xù xì làm trầy xước được.
...
Đống lửa bùng lên, ban đầu Thập Thất ngồi bên cạnh Lâm Oản Oản, Cố Du ngồi ở phía bên kia của nàng.
Thế nhưng Thập Thất càng nhìn lại càng thấy chướng mắt.
Nàng ấy kéo Lâm Oản Oản lại, dứt khoát ngồi chen vào giữa hai người.
“Cô nương, người ngồi dịch qua bên này một chút.”
Lâm Oản Oản: “...”
Nàng hiểu rồi.
Nàng lập tức nhường chỗ cho Thập Thất và Cố Du!
“Được chứ.”
Nàng nhanh nhẹn dịch người sang một bên, để Thập Thất và Cố Du ngồi sát cạnh nhau.
Tốt lắm!
Thập Thất quả là biết cách tự tranh thủ cơ hội!
Lâm Oản Oản nhìn hai người với ánh mắt đầy vẻ hiền từ, dung túng.
Thập Thất và Cố Du nhìn nhau trừng trừng.
Trong mắt cả hai đều ngập tràn sự đề phòng.
Thậm chí trong ánh mắt của Thập Thất còn đan xen nhiều cảm xúc phức tạp hơn thế.
Nàng ấy còn có cả sự căm ghét!
Tên nam nhân này có điểm nào xứng với cô nương cơ chứ?
Cố Du hơi nghiêng người, muốn nhìn sang Lâm Oản Oản.
Thập Thất cũng nghiêng người theo, chắn kín mít tầm mắt của hắn.
Muốn câu dẫn cô nương ngay trước mặt nàng sao?
Nằm mơ đi!
Chẳng qua là vì có cô nương ở đây nên nàng mới không tiện rút kiếm chém người.
Nếu không, nàng đã ra tay từ lâu rồi!
Bất kể Cố Du rướn người về phía trước hay ngả ra sau, Thập Thất đều chặn lại không chừa một kẽ hở.
Cố Du nghẹn lời.
Lâm Oản Oản cúi đầu, vờ như không thấy gì.
Ở góc độ không ai chú ý tới, khóe miệng nàng khẽ cong lên không ngừng.
Thập Thất nhìn bề ngoài lạnh lùng, thế mà khi theo đuổi người ta lại chủ động đến mức này!
Thập Thất làm tốt lắm!
Xem ra ngày Thập Thất đốn gục được Cố Du cũng chẳng còn xa nữa.
Nam tử tốt khó lòng từ chối nữ tử kiên trì bám riết, Cố Du đừng hòng chạy thoát.
Lâm Oản Oản hoàn toàn yên tâm.
Có Thập Thất chắn phía trước, Cố Du đành phải ngồi lùi ra sau, ba người quây quanh đống lửa tạo thành thế đối diện nhau.
Cố Du nhìn sang Lâm Oản Oản bên cạnh, khẽ mỉm cười.
Hắn ngồi dịch sang phía bên kia chẳng phải là được rồi sao?
Hắn vừa định xích lại gần Lâm Oản Oản thêm một chút để hai người ngồi sát nhau thì Thập Thất đã thò tay vào thắt lưng, rút ra một thanh nhuyễn kiếm.
Nàng ấy khẽ tuốt kiếm ra khỏi vỏ, nhướng mày nhìn Cố Du.
Ngồi lui lại!
Hiểu chưa?
Cố Du: “...”
Hắn nén giận, đành ngồi im không dám dịch lại gần Lâm Oản Oản nữa.