DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 171

1005 từ

Mắt Lâm Oản Oản khẽ sáng lên, trong lòng có chút phấn khích.

Thập Thất quản nghiêm thật đấy!

Bầu không khí giữa ba người vô cùng kỳ quặc, Cố Du thỉnh thoảng muốn nhìn Lâm Oản Oản thì Thập Thất lại lạnh mặt trừng mắt.

Người ngồi giữa tâm bão là nàng chỉ biết cúi gằm mặt, không nói một lời, càng không dám nhìn ngó lung tung.

“Oản Oản, cá chín rồi.”

Cố Du nướng xong hai con cá, đưa một con cho Lâm Oản Oản.

Tay nghề của hắn rất khéo, cá nướng vàng ươm giòn rụm, rắc thêm gia vị tỏa ra mùi thơm ngào ngạt nức mũi.

Hắn vừa đưa cá qua, Lâm Oản Oản đã thèm đến ứa nước miếng.

Tuy nhiên...

Nàng liếc nhìn ánh mắt lạnh buốt của Thập Thất, liền tiện tay đưa con cá sang cho nàng ấy:

“Thập Thất, ngươi ăn đi.”

Thập Thất ngẩn người.

Khoảnh khắc nhìn về phía Lâm Oản Oản, hàn băng trong mắt nàng ấy lập tức tan biến sạch sẽ.

“Cô nương, người ăn trước đi ạ.”

Thập Thất vội vàng từ chối.

Lâm Oản Oản lắc đầu:

“Ngươi ăn đi.”

Thấy Cố Du cau mày định đưa con cá nướng còn lại sang, nàng lập tức xua tay:

“Ta muốn tự mình nướng thử một con xem tay nghề thế nào, hai người các ngươi ai cũng không được cản ta đâu đấy.”

Nói rồi, nàng cầm một con cá đã được làm sạch nhưng chưa nướng đặt lên trên đống lửa.

Đến nước này, Cố Du và Thập Thất cũng chẳng thể nói thêm gì nữa.

Thập Thất cúi đầu, cắn khẽ một miếng cá nướng.

Đáy mắt nàng ấy chợt bừng sáng.

Ngon thật đấy.

Quả không hổ là con cá do chính tay cô nương đưa cho nàng.

Vành tai nàng ấy lại bắt đầu đỏ ửng lên.

Lâm Oản Oản lơ đễnh liếc nhìn nàng ấy một cái, khóe môi khẽ cong.

Được ăn cá nướng của người trong lòng, vui lắm đúng không!

Lâm Oản Oản chậm rãi nướng cá.

Nàng bắt chước dáng vẻ của Cố Du, tay cầm que xiên cá hơ trên ngọn lửa.

Đợi khi cá chín vàng thì rắc gia vị lên.

Lâm Oản Oản thầm nhủ trong lòng.

Dưới ánh mắt chăm chú của nàng, con cá dần dần chuyển sang màu vàng giòn.

Đôi mắt nàng sáng rực, cầm gia vị rắc đều lên trên.

Lật mặt cá lại thì...

Nàng lặng người.

Cá bị cháy đen thui rồi.

Cố Du mỉm cười nhìn nàng:

“Oản Oản, nướng cá nhìn thì đơn giản nhưng việc khống chế độ lửa lại rất khắt khe, lửa nhỏ thì cá không chín kỹ, lửa to thì cá sẽ bị cháy khét.”

“Để ta nướng cho nàng con khác nhé!”

Hắn vừa nói vừa định đưa tay lấy thêm cá.

Thập Thất lạnh lùng liếc hắn một cái.

Chỉ giỏi làm màu!

Lâm Oản Oản nhìn sắc mặt lạnh tanh của Thập Thất, vội vàng xua tay: “Không cần đâu, ta...”

Nàng ngập ngừng, đang vắt óc suy nghĩ xem nên dùng cớ gì để thoái thác thì bỗng nhiên, khóe mắt nàng quét qua bờ suối.

Một con gà rừng với bộ lông sặc sỡ vừa sà xuống, đang cúi đầu uống nước bên bờ suối.

Nàng chợt lóe lên một sáng kiến.

Nàng chỉ tay về phía con gà rừng:

“Ta không muốn ăn cá nữa, ta muốn ăn con kia cơ.”

Nàng chớp chớp mắt, nhìn hai người bọn họ:

“Hai người các ngươi đều biết võ công, cùng nhau đi bắt con gà rừng đó về cho ta được không?”

Giọng nàng ngọt ngào êm ái, Cố Du và Thập Thất lập tức đồng thanh đáp: “Được!”

Cả hai cùng ngẩn ra, chạm mắt nhau một cái rồi nhanh chóng dời tầm mắt đi chỗ khác.

Lâm Oản Oản mỉm cười thu hết tất cả vào trong mắt.

Con gà rừng kia uống nước xong liền dang rộng đôi cánh bay đi.

Lâm Oản Oản vội giục:

“Hai người mau đuổi theo đi kìa.”

Sau đó ở riêng với nhau, bồi dưỡng tình cảm cho thật tốt!

Cố Du cùng Thập Thất lập tức đuổi theo. Tốc độ của hai người đều cực nhanh, mũi chân khẽ điểm mặt đất, ngay sau đó đã xuất hiện ở đằng xa.

Cố Du tập võ từ nhỏ, võ công tự nhiên không cần phải bàn, e rằng khắp cả kinh thành cũng chẳng tìm ra mấy kẻ địch nổi hắn.

Còn Thập Thất...

Ánh mắt Lâm Oản Oản khẽ động.

Nàng cũng không ngờ võ công của Thập Thất lại cao cường đến vậy.

So với Cố Du thế mà cũng chẳng hề thua kém...

Không đúng, nàng chậm hơn Cố Du một bước.

Thập Thất hiển nhiên cũng phát hiện ra điều này.

Nhìn thấy mình bị Cố Du bỏ lại phía sau, nàng hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Nàng vận nội lực, nhanh chóng bứt tốc lao lên.

Cố Du liên tục bị nàng cắt ngang những lúc muốn lấy lòng người đẹp, vốn là một buổi hẹn hò vô cùng thuận lợi lại biến thành nông nỗi này, trong lòng hắn cũng bực bội. Lúc này hắn chẳng màng nhường nhịn nữ tử nữa, xem như Thập Thất không tồn tại, mắt nhìn thẳng phía trước, sắc mặt lãnh đạm, vững vàng bỏ xa Thập Thất ở sau lưng.

Con gà rừng cảm nhận được nguy hiểm, dùng hết sức bình sinh mà bay.

Thế nhưng hai người vẫn trước sau bám sát phía sau nó.

Cố Du ung dung bám theo con gà rừng, chẳng hề sốt ruột.

Thứ này bay vừa cao vừa xa, chỉ khi đợi nó chủ động dừng lại mới là thời cơ bắt giữ tốt nhất!

Cuối cùng, gà rừng kiệt sức, càng bay càng thấp rồi đáp xuống mặt đất.

Ánh mắt Cố Du sáng lên.

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt - Chương 171