DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 172

1011 từ

Hắn nhặt một viên đá dưới đất, định dùng cách như lúc bắt cá để đánh ngất con gà rừng.

Viên đá xé gió bay vút đi, nhắm thẳng vào đầu con gà rừng.

“Vút...”

Một thanh đoản đao phóng ra, đánh rơi viên đá giữa không trung.

Con gà rừng bình an vô sự.

Cố Du sa sầm nét mặt, nhìn Thập Thất trước mặt.

“Ngươi có ý gì?”

Thập Thất cười lạnh:

“Ban đầu ta chỉ nghĩ ngươi là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, không biết tự lượng sức mình. Giờ xem ra ngươi còn là một kẻ ngu xuẩn, ta đã thể hiện rõ ràng như vậy mà ngươi vẫn không đoán ra ý của ta.”

Thập Thất tiến lên một bước, trong mắt ngập tràn sát ý:

“Ta muốn ngươi rời xa cô nương, từ nay về sau không được trêu chọc nàng nữa!”

Cố Du đâu phải kẻ dễ bị dọa dẫm.

Hắn khoanh hai tay trước ngực, khóe miệng ngậm một nụ cười, đôi con ngươi rực rỡ như dải ngân hà giờ phút này lại phủ đầy hàn ý lạnh lẽo:

“Ngươi bảo không trêu chọc là không trêu chọc sao?”

“Tiểu gia ta dựa vào đâu mà phải nghe ngươi?”

Sát ý trong mắt Thập Thất tràn ra.

Nàng rút thanh nhuyễn kiếm bên hông, chém thẳng về phía mặt Cố Du:

“Vậy thì ngươi đi chết đi!”

Trước khi lao về phía Cố Du, nàng không quên nhặt một viên đá dưới đất, cổ tay khẽ vung, đánh ngất con gà rừng.

Làm xong những việc đó, nàng mới lao thẳng tới tấn công Cố Du.

Giờ phút này, trên gương mặt vốn luôn lạnh nhạt của Thập Thất rốt cuộc cũng có biểu cảm.

Nàng khẽ nhếch môi, đáy mắt tràn ngập vẻ khinh thường.

Như thể đang muốn nói, cái bản lĩnh dùng đá bắt cá của hắn chẳng qua chỉ là trò mèo không đáng vào mắt, thế mà cũng không biết xấu hổ mang ra khoe mẽ?

Ánh mắt Cố Du càng lúc càng lạnh lẽo.

Hắn không hiểu vì sao Thập Thất lại có địch ý lớn với mình đến thế.

Nhưng lúc này, nguyên nhân đã không còn quan trọng nữa!

Thân là tướng quân, trên người hắn đương nhiên luôn mang theo ám khí cùng binh khí.

Hắn sờ vào thắt lưng, rút ra một thanh nhuyễn kiếm màu ánh bạc.

Hai người lao vào kịch chiến giữa rừng cây.

Lá cây bay tán loạn, cỏ dại cũng bị kiếm khí chém đứt đoạn, vương vãi khắp nơi đầy bừa bộn.

Bên đống lửa, Lâm Oản Oản lại thử nướng cá thêm lần nữa. Lần này càng thê thảm hơn, cá còn chưa kịp chín đã cháy khét lẹt.

Nàng im lặng đặt con cá xuống, nhìn về hướng hai người vừa rời đi:

“Chắc giờ này hai người họ đang mặn nồng thắm thiết lắm đây!”

Giữa rừng cây, Thập Thất giận dữ quát:

“Tên nam nhân kia, mau tránh xa cô nương nhà ta ra!”

Nói rồi, nàng vung kiếm chém mạnh về phía Cố Du.

Cố Du xoay người một cái, né tránh đường kiếm, khóe môi còn ngậm nụ cười bất cần đời.

“Không đấy!”

Hai chữ hời hợt của hắn đủ để khiến Thập Thất phát điên.

Thập Thất lại xách kiếm bổ về phía hắn.

Cho ngươi không đấy!

Cho ngươi không đấy này!!!

Thập Thất dường như đã giết đỏ cả mắt, hơi thở cũng trở nên dồn dập, nặng nề.

Cố Du khẽ nhíu mày.

Hắn tiến lên một bước, tìm đúng một sơ hở của Thập Thất, mũi kiếm trực tiếp gác ngang cổ nàng.

Cuộc giao đấu lập tức dừng lại.

Thập Thất lạnh lùng nhìn hắn.

Cố Du cười nói:

“Ngươi đánh không lại ta đâu.”

Thập Thất cười lạnh:

“Muốn chém muốn giết, tùy ngươi.”

Cố Du lắc đầu, thu kiếm trở về.

“Ngươi là người của Oản Oản, ta không giết ngươi.”

“Ta tuy không biết vì sao ngươi lại bài xích ta đến thế, nhưng ngươi vốn không phải người của Lâm gia. Nghe nói ngươi chỉ là sư phụ do Đông Cung đưa tới để dạy Oản Oản học võ.”

“Ngươi không nên xen vào nhiều chuyện như vậy.”

Cố Du thản nhiên nói:

“Tuy nhiên, không có lần sau đâu.”

“Còn có lần sau, ta sẽ giết ngươi.”

Hắn nói tới đây, ánh mắt hơi tối lại.

Giết nàng ta, Oản Oản sẽ đau lòng nhỉ?

Chậc...

Thật khó giải quyết.

Thập Thất không nói một lời, không phải vì sợ hắn, mà là câu nói “Ngươi là người của Oản Oản, ta không giết ngươi” của hắn đã khiến nàng phải trầm mặc.

Tên Cố Du này đúng là một người quân tử.

Nhưng mà...

Ánh mắt nàng thoáng vẻ phức tạp.

Cố Du đã xoay người lại.

“Gà rừng thuộc về ngươi, vừa rồi ta thấy có con thỏ chạy qua, ta đi bắt thỏ đây.”

Hắn nhún chân vài cái nhảy vọt lên, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Thập Thất nhìn con gà rừng trên mặt đất, sắc mặt càng thêm phức tạp.

Tuy rằng rất không muốn thừa nhận, nhưng nàng đã có chút thay đổi cách nhìn về Cố Du.

Nếu như chủ tử không hạ đạo mệnh lệnh kia, nếu như nàng...

Nàng khẽ thở dài một tiếng, xách gà rừng đi trở về.

Lâm Oản Oản thấy nàng trở về một mình thì ngẩn ra:

“Cố Du đâu?”

Ánh mắt Thập Thất khẽ động, dò hỏi mở miệng:

“Cô nương, người quan tâm hắn sao?”

Nếu như cô nương thích hắn... Nàng nguyện ý cãi lại mệnh lệnh của chủ tử.

Khóe miệng Lâm Oản Oản giật giật:

“Quan tâm... Chủ yếu là, đi bắt một con gà rừng mà còn có thể làm lạc mất một người sống to đùng hay sao?”

Ở phía sau Thập Thất, Cố Du xách một con thỏ xám, mỉm cười đi tới:

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt - Chương 172