Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 190
Nào ngờ Lâm Oản Oản lại mỉm cười: “Không sao, không biết chữ thì có thể học dần.”
Dù sao chỉ cần biết viết vài ba chữ để che mắt thiên hạ là xong chuyện.
Trái tim Lục Kiều và Thập Thất vừa mới buông xuống lại lập tức bị treo lơ lửng, tức tối trừng mắt nhìn gã thợ mộc.
Kẻ này tuyệt đối không thể giữ lại!
Gã nam nhân bị ánh mắt hung hãn của hai nàng dọa cho sợ mất mật, run rẩy phân trần: “Tiểu… tiểu nhân nói sai điều gì sao ạ? Thợ mộc thì vốn đâu cần phải biết chữ… Lúc dẫn tiểu nhân tới đây cũng không thấy ai hỏi đến chuyện này.”
Lâm Oản Oản liếc nhìn hai nha hoàn bên cạnh, đoạn quay sang nhìn gã với ánh mắt an ủi: “Không sao, đừng sợ. Tình hình của ngươi ta đã nắm rõ rồi, ngươi tạm thời đứng sang một bên, để ta hỏi hai người còn lại.”
Nàng lần lượt hỏi hai người kia những câu tương tự.
Có một người cũng là dân chạy nạn, nhưng thê tử đã qua đời giữa đường, hiện tại là kẻ góa vợ.
Lâm Oản Oản khẽ chau mày.
Nếu gia thế trong sạch, nàng chỉ cần bỏ ra chút bạc là có thể dàn dựng thân phận cho hắn thành một nông dân chất phác chăm chỉ, hoặc một thường dân gia cảnh bần hàn nhưng phẩm hạnh đoan chính.
Khi đó, chỉ cần nàng kiên quyết muốn gả, lại thêm nhân phẩm đối phương không tì vết, thì dù cha mẹ không hài lòng, nàng lấy cái chết ra uy hiếp cũng đủ khiến họ đành lòng chấp thuận. Dù sao vinh hoa phú quý của Lâm phủ đã đạt đến tột cùng, muốn tiến thêm một bước cũng chẳng thể, căn bản không cần nàng phải đi liên hôn gia tộc.
Nhưng nếu là kẻ góa vợ thì tuyệt đối không xong.
Vốn dĩ điều kiện đã quá đỗi bình thường, chỉ có thể dựa vào sự thuần hậu để lấy lòng người lớn. Nếu từng có một đời vợ mất mạng, phụ mẫu tuyệt đối sẽ không bao giờ đồng ý mối hôn sự này.
Người này không được.
Lâm Oản Oản lắc đầu, dời mắt nhìn sang người cuối cùng.
Người này nhìn qua có vẻ từng đọc sách, diện mạo cũng thanh tú, ưa nhìn.
Hắn kể tổ tiên nhà mình từng đỗ Thám hoa, chỉ là trải qua nhiều biến cố thăng trầm, con cháu đời sau không ai thi cử đỗ đạt làm quan nữa.
Đến đời hắn thì gia đạo suy tàn, chỉ còn trơ trọi vài mẫu đất cằn, đành phải lưu lạc làm dân chạy nạn tới đây, kiếm sống qua ngày bằng nghề viết chữ thuê cho người khác.
Hắn dường như rất tha thiết muốn được giữ lại Lâm phủ nên ra sức thể hiện bản lĩnh.
Hắn vung bút viết vài chữ rồi cung kính hai tay dâng lên trước mặt Lâm Oản Oản: “Tiểu thư, xin mời xem qua.”
Lâm Oản Oản đón lấy tờ giấy, nhìn bốn chữ rồng bay phượng múa trên đó:
“Hoa dung nguyệt mạo.”
Khóe môi nàng khẽ cong lên một nụ cười.
Người này coi bộ được đấy.
Tuy rằng tâm tư có hơi nhiều một chút, nhưng không thể phủ nhận nét chữ quả thực rất đẹp.
Vừa có nét chữ thanh nhã, tổ tiên lại từng làm quan trong triều, dẫu hiện tại sa sút thì việc thêu dệt thân phận cho hắn cũng dễ dàng hơn hai kẻ kia rất nhiều.
“Chính là ngươi!”
Nàng dứt khoát vỗ bàn quyết định.
“Rầm” một tiếng thật lớn, cánh cửa phòng bị người thô bạo đá văng ra.
“Nàng giỏi lắm, Lâm Oản Oản!”
Cố Du vận một thân hắc y, khoác bên ngoài chiếc áo choàng gấm đỏ rực như lửa, gương mặt lạnh tanh đứng sừng sững nơi ngưỡng cửa.
Hắn đưa mắt quét qua khung cảnh trong phòng một lượt, khóe môi nhếch lên nụ cười châm chọc: “Có phải ta đã quấy rầy chuyện tốt của nàng rồi không?”
Miệng nói mỉa mai, nhưng chân hắn đã sải bước đi thẳng vào trong, chẳng thèm liếc nhìn ba gã nam nhân kia lấy nửa mắt, bước thẳng tới trước mặt Lâm Oản Oản, rũ mắt nhìn lướt qua tờ giấy trong tay nàng.
“Hừ.”
Hắn cười khẩy một tiếng, nơi đáy mắt phủ đầy sương lạnh: “Khéo mồm khéo miệng thật đấy.”
Hắn quay ngoắt người nhìn ba gã nam nhân, ánh mắt lạnh lẽo tựa băng tuyết: “Kẻ nào viết?”
Cả ba tên đều sợ hãi cúi gầm mặt xuống đất, không một ai dám ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt hắn.
Cố Du lại quay sang nhìn Lâm Oản Oản: “Loại phế vật nhát như chuột này mà nàng cũng vừa mắt được sao? Lâm Oản Oản, nàng nâng tầm mắt của mình lên một chút đi.”
Hắn nhìn nàng chằm chằm, cảm xúc nơi đáy mắt cuộn trào vô cùng phức tạp, ẩn hiện ngọn lửa giận dữ khó kìm nén.
Ban đầu, Phi Vũ bẩm báo với hắn rằng không tra ra Lâm Oản Oản có qua lại mập mờ với nam tử nào, chỉ thỉnh thoảng mới ghé qua thanh lâu một lát. Hắn đã trầm mặc hồi lâu, phải khó khăn lắm mới tự dỗ dành yên ổn được lòng mình.
Oản Oản chỉ là thiếu hiểu biết chuyện đời, tò mò muốn đi xem náo nhiệt mà thôi.
Nào ngờ ngay sau đó hắn liền nhận được tin mật, Lâm Oản Oản chạy tới tận đây tuyển chọn kẻ bần hàn để lấy làm chồng.
Hắn tức giận đến bật cười.
Lúc này, hắn hơi khom người xuống, bóng hình cao lớn bao trùm lấy toàn bộ thân thể nhỏ nhắn của nàng trên ghế.
Lâm Oản Oản không thể không ngả người ra sau một chút để tránh né.