DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 191

1001 từ

Bốn mắt nhìn nhau trừng trừng.

“Chọn bọn chúng, chi bằng chọn ta.”

Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn gắt gao khóa chặt lấy ánh nhìn của nàng.

Bị hắn nhìn chằm chằm trong tư thế mập mờ áp bách thế này, Lâm Oản Oản cảm thấy tim đập thình thịch, vội vàng muốn đẩy hắn ra: “Cố Du, chàng đang nói càn cái gì đó?”

Cố Du nghiến chặt răng, một tay nắm chặt lấy cổ tay nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình.

“Ta nói càn hay không, tự trong lòng nàng là người rõ nhất.”

“Lâm Oản Oản, bây giờ ta thật sự nhìn không thấu nàng nữa rồi. Nàng có thể vừa mắt loại phế vật này, mà lại chướng mắt ta sao?!”

Một tay hắn siết chặt cổ tay Lâm Oản Oản, tay kia chỉ về phía sau, nhắm thẳng vào ba kẻ đang run rẩy co ro như chim cút.

Gã nam nhân biết viết chữ đánh bạo ngẩng đầu lên: “Vị công tử này, ngài hiểu lầm rồi…”

Lời còn chưa dứt, Cố Du đã giận dữ quát tháo: “Cút!”

“Cả ba tên các ngươi cút hết cho ta, bằng không tiểu gia sẽ lấy mạng từng đứa một!”

Toàn thân hắn tỏa ra hàn khí bức người, mơ hồ mang theo sát khí khát máu nơi chiến trường. Ánh mắt hắn quét tới đâu, ba kẻ kia sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, chẳng dám ngoảnh đầu lại mà vắt chân lên cổ tháo chạy thục mạng.

Dù sao hôm nay bọn họ cũng được tắm rửa sạch sẽ, lại kiếm không được một bộ y phục mới tinh tươm, tính thế nào cũng chẳng chịu thiệt thòi.

Vẫn hơn là ở lại đây chịu vạ lây mà mất mạng oan uổng.

Lâm Oản Oản thấy người mình vừa chọn chạy mất thì có chút sốt ruột: “Ơ kìa, các ngươi…”

Cố Du bật cười thành tiếng: “Oản Oản, nàng thực sự coi trọng bọn chúng sao?”

Gương mặt hắn lộ rõ vẻ tổn thương sâu sắc.

Nếu đối phương là người tài giỏi xuất chúng khác, hắn còn có thể tự trách bản thân chưa đủ tốt.

Nhưng đằng này nàng lại tùy tiện vơ bèo gạt tép, tìm mấy kẻ làm thuê nhát gan như chuột nhắt, thậm chí còn chưa từng quen biết nàng lấy một ngày.

Những kẻ tầm thường này làm sao có thể so bì được với hắn cơ chứ?

“Nàng ghét bỏ ta đến thế sao?”

Cố Du chậm rãi buông lỏng tay ra, khẽ lẩm bẩm một câu.

Đôi mắt vốn luôn rực rỡ, ngạo nghễ của thiếu niên tướng quân giờ đây đã hoàn toàn ảm đạm, phủ đầy u tối.

Lâm Oản Oản sắp phát điên vì cục diện này: “Ta không có ghét bỏ chàng.”

Nàng bất đắc dĩ, chỉ đành bất lực lên tiếng giải thích.

Ánh mắt Cố Du khẽ sáng lên trong phút chốc, hắn lại cúi người áp sát nhìn thẳng vào nàng: “Được thôi, vậy nàng gả cho ta đi, ta sẽ tin lời nàng.”

Lâm Oản Oản: “???”

Một con chim đưa thư bay về phương nam, đáp xuống tay Tạ Cảnh Mục.

Mấy ngày nay hắn luôn bận rộn với việc đắp đê trị thủy, lại thêm trong thành bùng phát dịch bệnh, hắn phải đứng ra cắt đặt người phòng dịch, sắc thuốc phát cho dân chúng.

Làm việc không quản ngày đêm suốt hai ba ngày liền, không dám ngơi nghỉ dù chỉ một khắc.

Hắn đến phương nam, tấu chương từ kinh thành cũng ngày ngày theo xe ngựa chuyển tới.

Mỗi ngày sau khi tất bật với việc đắp đê, hắn lại đi thăm hỏi bá tánh một lượt, trở về phòng vẫn phải phê duyệt tấu chương.

Ánh đèn trong phòng hắn đêm nào cũng sáng rực đến tận khuya.

Trong mắt Lưu Quang, chủ tử nhà y ngày càng gầy gò, hao gầy đi trông thấy.

Lúc này, Tạ Cảnh Mục vận một bộ cẩm bào đen thêu hoa văn mây bằng chỉ vàng, ngồi sau án thư, khuôn mặt tuấn mỹ thoáng vẻ mệt mỏi. Nhìn con chim đưa thư đậu trên tay, khóe miệng hắn khẽ cong lên một nụ cười.

Kể từ khi Thập Thất bẩm báo Cố Du và Oản Oản không có tình ý gì, hai người cũng chẳng còn gặp mặt, Oản Oản mỗi ngày chỉ ở nhà cắm hoa thưởng trà, chưa từng tiếp xúc với nam nhân bên ngoài, hắn liền bắt đầu ngóng trông tin tức từ Thập Thất.

Nào, để hắn xem bảo bối Oản Oản của hắn lại đang bày trò gì.

Hắn đưa tay định gỡ thư, trước mắt bỗng tối sầm lại từng đợt, đành bất đắc dĩ đưa tay day nhẹ mi tâm.

Lưu Quang xót xa dâng lên một chén canh sâm: “Chủ tử, người uống chén canh sâm tẩm bổ đi ạ.”

Y vẫy tay một cái, con chim đưa thư liền chuyển sang đáp xuống tay y.

Vừa tháo ống thư, Lưu Quang vừa nói: “Thuộc hạ đọc cho người nghe.”

Tạ Cảnh Mục gật đầu, bưng chén canh sâm lên chậm rãi nhấp từng ngụm.

Lưu Quang mở bức mật thư ra, bắt đầu đọc:

“Lâm tiểu thư tìm một gã làm thuê hẹn gặp ở tửu lầu, muốn tùy tiện gả cho hắn.”

Y bỗng sững sờ.

Chén ngọc trên tay Tạ Cảnh Mục không giữ vững, rơi thẳng xuống mặt bàn rồi lăn vài vòng, nước canh sâm bắn tung tóe khắp nơi, làm ướt đẫm không ít giấy tờ công văn.

Thế nhưng Tạ Cảnh Mục lại chẳng màng tới những thứ đó. Đôi mắt đen sắc bén của hắn nhìn thẳng về phía Lưu Quang, giọng nói trầm xuống ngập tràn hàn khí: “Ngươi nói cái gì?”

Kẻ làm thuê?

Có đúng là hạng làm thuê làm mướn như hắn đang nghĩ không?