DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 192

1006 từ

Chẳng phải là một tên cu li bốc vác nơi đầu đường xó chợ sao?

Hắn không hề có ý coi thường những người làm công bốc vác, mấu chốt là cái tên đó rốt cuộc từ đâu chui ra chứ?!

Hắn đã dốc lòng bày mưu tính kế lâu đến như vậy mà Oản Oản còn chưa từng có ý định gả cho hắn cơ mà!

Lưu Quang bị ánh mắt sắc như dao của hắn làm cho kinh sợ, vội cúi gầm đầu không dám nhìn thẳng, hai tay run rẩy tiếp tục trải rộng bức thư: “Chủ tử bớt giận, phía dưới vẫn còn nữa ạ.”

Khi nhìn rõ nội dung tiếp theo, Lưu Quang mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

“Cố Du đã kịp thời chạy tới, ngăn cản Lâm tiểu thư lại.”

Thân hình căng cứng của Tạ Cảnh Mục hơi thả lỏng đôi chút.

Cố Du coi như vẫn còn chút tác dụng.

“Còn gì nữa không?”

Hắn thuận tay thu dọn lại đống thư từ và tấu chương vương vãi trên bàn.

Lưu Quang tiếp tục mở bức thư ra. Kinh thành cách nơi này quá xa xôi, để chim đưa thư có thể bay đường dài, ống thư phải làm ngày càng mỏng, ngày càng nhỏ.

Giấy viết thư nhét vào bên trong đương nhiên cũng phải thu nhỏ lại theo.

Thế nên người truyền tin phải viết thành một dải dài từ trên xuống dưới, cuộn lại thật chặt rồi mới nhét vào ống trúc buộc ở chân chim, y đành phải từ từ mở từng đoạn giấy ra để đọc.

Thế nhưng khi nhìn thấy câu cuối cùng trên bức thư, Lưu Quang bỗng im bặt.

Tạ Cảnh Mục ngước mắt lên: “Hết rồi sao?”

Lưu Quang run giọng cúi đầu: “Vẫn... vẫn còn ạ.”

“Cố Du đã thay thế vị trí của kẻ làm thuê, ít ngày nữa sẽ nghênh cưới Lâm tiểu thư làm thê tử.”

Không khí trong phòng trong nháy mắt ngưng đọng lại thành băng giá.

Lưu Quang âm thầm lùi lại phía sau một bước.

Ngay sau đó, Tạ Cảnh Mục vung tay hất văng toàn bộ thư từ sổ sách trên bàn xuống đất.

Hắn đập bàn đứng phắt dậy, trong mắt cuộn trào sát khí điên cuồng: “Cô phải hồi kinh!”

Lần này Lưu Quang tuyệt đối không dám mở miệng can ngăn nữa.

“Rõ.”

Y cúi đầu: “Thuộc hạ đi chuẩn bị hành lý cho người ngay.”

Tạ Cảnh Mục cười lạnh một tiếng: “Còn chuẩn bị hành lý cái gì nữa? Chuẩn bị mấy thớt khoái mã, ngươi dẫn theo vài người theo cô hồi kinh ngay lập tức!”

Trong đáy mắt hắn tràn ngập sát ý lạnh lẽo.

Tên Cố Du này thủ đoạn hay lắm!

Thật đáng chết!

Hắn chỉ cần nghĩ đến cảnh Lâm Oản Oản có thể đang ngoan ngoãn dịu dàng nằm trong lòng kẻ khác là ngọn lửa cuồng nộ muốn giết người lại trào dâng trong lồng ngực.

Nha đầu kia trước giờ luôn làm càn, tuyệt đối không thể để nàng...

Nghĩ đến những hành vi to gan lớn mật trước đây của Lâm Oản Oản, hắn chỉ hận không thể mọc cánh bay về kinh thành ngay lúc này.

...

Lâm Oản Oản bỗng dưng rùng mình một cái, nàng nghi hoặc ngước nhìn vầng thái dương đang tỏa nắng chói chang bên ngoài.

Nàng khẽ nhún vai rồi lại vùi mình trên chiếc sập dài, nhàn nhã lật xem một cuốn thoại bản.

“Sau Khi Yêu Thái Tử, Quý Nữ Ngày Ngày Đều Muốn Trèo Lên Giường.”

Đây đại khái lại là tác phẩm do một khuê nữ si mê Tạ Cảnh Mục nào đó viết ra rồi.

Cũng may người này không quá ngốc, còn biết đổi tên nhân vật nam chính đi.

Chỉ là vị tác giả này sợ rằng chẳng hiểu gì về Tạ Cảnh Mục cả, tính cách nhân vật bên trong chẳng giống cái tên khốn Tạ Cảnh Mục kia chút nào.

Thái tử trong sách là một người thành thục ổn trọng, thận trọng tài ba, mạnh mẽ vô song, là một vị trữ quân mẫu mực vì nước vì dân.

Chậc, cái tên Tạ Cảnh Mục kia làm sao có thể là người như vậy được chứ?

Hắn rõ ràng là một kẻ ác liệt, lòng dạ hẹp hòi, ghen tuông vô độ, và điều quan trọng nhất là hắn chính là một kẻ điên!

Trước mắt người ngoài, hắn cao cao tại thượng không thể với tới, tựa như trích tiên nơi chín tầng mây, nhưng chỉ có nàng mới biết Tạ Cảnh Mục là một kẻ điên triệt đầu triệt đuôi!

Có vị Thái tử đàng hoàng nào lại đi giả trang thành tiểu quan nam kỹ bán nụ cười không cơ chứ?

Chuyện này mà truyền ra ngoài thì thanh danh của Tạ Cảnh Mục e là tan tành mây khói.

Hắn sẽ bị liệt chung hàng ngũ với những vị bạo quân hôn quân điên rồ nhất trong sử sách mất.

Thế nhưng Tạ Cảnh Mục ra sao thì giờ đây cũng chẳng còn quan trọng nữa rồi.

Hắn hiện đang ở tận phương nam xa xôi, căn bản không hề hay biết chuyện nàng sắp sửa xuất giá.

Chờ đến khi hắn quay về thì e là ván đã đóng thuyền, nàng đã gả cho Cố Du xong xuôi rồi.

Dù hắn có chút tâm tư méo mó với nàng thì cũng đành phải ngậm ngùi buông tay thôi.

Còn về lý do tại sao lại phải gả cho Cố Du…

Lâm Oản Oản khẽ thở dài một tiếng.

Cái tên Cố Du đáng ghét kia đuổi thế nào cũng không chịu đi, lại còn vừa tranh vừa cướp!

Sau sự việc xảy ra ở tửu lầu hôm đó, Cố Du bỗng trở nên bám người một cách kỳ lạ, đuổi mãi không chịu đi, nàng đi đâu hắn cũng lẽo đẽo theo sau.