DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 193

1023 từ

Nàng bảo Lục Kiều đi tìm mấy người làm thuê, tốt nhất là tìm lại gã có tổ tiên từng đỗ Thám hoa kia.

Thế nhưng Lục Kiều vừa bước chân ra khỏi cửa đã đụng mặt Cố Du.

Cố Du dẫn theo một đám nữ công, thản nhiên nói: “Những người này ngành nghề nào cũng có, tay nghề thuộc hàng đỉnh nhất kinh thành, tặng cho nàng cả đấy.”

Thế là Lục Kiều đành phải dẫn một hàng nữ tử quay về, coi như chặt đứt hoàn toàn con đường tìm kiếm nam nhân làm thuê của nàng.

Nàng muốn tìm một công tử thế gia sa sút nào đó để dễ bề nắm thóp.

Nhưng hắn lại kè kè bám theo, buồn cười chết đi được, hắn cứ như một bức tượng môn thần đứng sừng sững bên cạnh nàng, thử hỏi có gã nam nhân nào dám liếc nhìn nàng lấy một cái nữa?

Đừng nói là bàn chuyện thành thân giả với nam nhân, về sau nàng thậm chí còn chẳng thể gặp mặt bất kỳ nam nhân nào khác.

Nàng hoàn toàn cạn lời.

Nàng vốn dĩ không muốn kéo Cố Du vào vũng nước đục này, cuối cùng lại rơi vào cảnh chỉ có thể kéo hắn vào.

Hơn nữa bị hắn quấy rầy liên tục mấy lượt, nàng cũng chẳng còn chút áy náy nào nữa.

Thế là nàng tìm gặp Cố Du, nói thẳng ý định của mình.

Nàng vốn nghĩ nếu Cố Du đồng ý thì coi như xong chuyện, còn nếu hắn không đồng ý thì vừa vặn cũng chẳng thể cản trở con đường xuất giá của nàng nữa.

Ai ngờ Cố Du lại đồng ý ngay tắp lự.

Hắn chỉ hơi ngẩn ra một chút rồi lập tức nở nụ cười rạng rỡ gật đầu: “Được chứ!”

“Ta thích nhất là giả vờ thành thân đấy.”

“Chuyện như thế này nàng không tìm ta thì còn có thể tìm ai được nữa?”

“Cứ quyết định như vậy đi, chúng ta thành thân!”

Lâm Oản Oản thấy hắn hớn hở vui mừng như vậy, không nhịn được mở miệng nhắc nhở: “Đừng quên đấy, sau này khi ta chán rồi là phải hòa ly đấy nhé.”

Cố Du cười toe toét: “Yên tâm đi, nàng sẽ không chán được đâu.”

Cố Du hành động vô cùng nhanh gọn, gần như ngay trong ngày hôm đó hắn đã đem chuyện này thưa với Cố lão tướng quân.

Cố lão tướng quân tuổi tác đã cao, cả đời chỉ có một đứa cháu trai độc nhất là Cố Du, mà Cố Du trước giờ lại chẳng màng đến nữ sắc, bên cạnh ngay cả một thị nữ cũng không có, khiến lão nhân gia lo lắng đến bạc cả đầu.

Ngày nào ông cũng cầu xin thần phật, chỉ hy vọng Cố Du đừng đi thích nam tử là được rồi.

Ông thầm nghĩ, nếu có một ngày Cố Du dẫn một nữ tử về nhà, dù nàng ta từng hòa ly đi chăng nữa thì ông cũng chấp nhận!

Hiện giờ cuối cùng cháu trai cũng đã có cô nương vừa mắt, Cố lão tướng quân mừng rỡ khôn xiết.

Biết được Lâm Oản Oản là đích nữ của phủ Thừa tướng, hai nhà có thể nói là môn đăng hộ đối, Cố lão tướng quân lại càng thêm vui mừng khôn xiết!

Ông kích động lệnh cho quản gia kiểm kê lại phòng thu chi, vét sạch hơn nửa gia sản, ngay trong ngày hôm đó đã đích thân tới cửa cầu thân.

Cố lão tướng quân tuổi tác đã cao, tuy tóc đã bạc phơ nhưng tinh thần vẫn vô cùng quắc thước, đôi mắt sáng quắc toát lên vẻ uy nghiêm tự nhiên.

Ông khoác trên mình bộ trường bào màu đỏ sẫm, tay chống gậy, được quản gia cẩn thận đỡ bước vào Lâm phủ.

Phía sau ông là đoàn sính lễ rầm rộ hoành tráng, chẳng khác nào mười dặm hồng trang.

Theo quy củ, đáng lẽ phải nhờ bà mối tới dạm ngõ, thực hiện đủ tam thư lục lễ, nhưng lão gia tử xuất thân từ chốn thôn dã, lại trải qua rèn luyện trên chiến trường nên tính tình nóng nảy, làm việc luôn dứt khoát quyết đoán.

Ông không hiểu mấy mớ quy củ rườm rà của giới văn nhân, chỉ biết một điều rằng lễ nhiều thì người ta không trách.

Ông lại càng hiểu rằng nếu không mau chóng cưới người ta về nhà, lỡ thằng cháu trai đổi ý thì ông lại phải quỳ gối trước tượng Phật sám hối mỗi ngày.

Cố lão tướng quân một đời vinh quang bảo vệ non sông, uy danh hiển hách, hiện giờ dẫu đã giao lại binh quyền, không màng chính sự, nhưng tiếng nói của ông trong triều vẫn vô cùng có trọng lượng.

Thấy ông đích thân tới cửa, Lâm Thanh Sơn và Lý Hạnh Liên vội vã ra tận cổng phủ nghênh đón.

Sau đó, hai người đon đả đỡ lấy Cố lão tướng quân, náo nhiệt rước ông vào bên trong.

Người dân bên ngoài vây quanh cửa xem náo nhiệt, bàn tán xôn xao.

“Cố gia cùng Lâm gia định chuyện từ bao giờ thế, sao một chút tiếng gió cũng không có? Thế này mà đã hạ sính rồi sao???”

Kẻ hoang mang không riêng gì bọn họ, mà ngay cả Lâm phụ và Lâm mẫu cũng ngơ ngác không kém.

Hai người nhìn Cố lão tướng quân, hoàn toàn chẳng hiểu đầu đuôi ra sao.

Cố lão tướng quân xua tay:

“Không cần làm mấy cái quy củ rườm rà vô nghĩa đó! Chỉ cần hai đứa trẻ vừa mắt nhau, kết thành thông gia là được, tốn công phí sức làm gì cho mệt!”

Danh mục sính lễ ông mang tới dài đến mức dù là vị quản gia từng trải qua bao cảnh tượng lớn cũng phải trợn mắt há hốc mồm, run rẩy dâng tờ danh mục lên cho Lâm Thanh Sơn.