Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 201
“Những gì người khác có, Oản Oản của chúng ta cũng phải có đủ.”
“Sau này, ta sẽ lập thêm chiến công hiển hách, để Thánh Thượng phong cho nàng tước vị cáo mệnh phu nhân.”
“Về sau, chúng ta thiên trường địa cửu, đầu bạc không rời.”
Hắn nhìn Lâm Oản Oản, tình ý rực rỡ trong mắt chẳng hề che giấu dù chỉ một phân.
Đúng như con người của hắn vậy.
Muốn làm gì, nghĩ ngợi điều chi, hết thảy đều viết rành rành lên mặt.
Giờ phút này, chuyện hệ trọng bực này hắn cũng chẳng giấu giếm nổi, đã sớm nói hết cho nàng hay.
Cố gia là nhà có công lớn, vinh quang đều được đắp xây bằng xương máu.
Chỉ cần Cố lão gia tử mở lời xin một đạo thánh chỉ tứ hôn, Thánh Thượng tuyệt đối sẽ không từ chối, thậm chí còn vô cùng vui mừng vì Cố Du rốt cuộc cũng chịu thành thân, Cố gia sắp có người nối dõi tông đường...
Đạo thánh chỉ tứ hôn này xem như chuyện chắc như đinh đóng cột.
Đến lúc đó, giữa nàng và Tạ Cảnh Mục sẽ hoàn toàn không còn khả năng nào nữa.
Huống hồ hiện tại, Tạ Cảnh Mục dường như cũng đã chịu buông tay rồi.
Lâm Oản Oản cảm thấy niềm an ổn trong lòng trào dâng mãnh liệt.
“Được.”
“Ta đợi chàng cầu xin thánh chỉ tứ hôn về.”
Nàng mỉm cười đáp lời.
...
Đông Cung.
Tạ Cảnh Mục ngồi trong thư phòng, rũ mi mắt không nói một lời.
Chỉ cần nhắm mắt lại, trước mặt hắn liền hiện lên hình ảnh Lâm Oản Oản và Cố Du đứng cạnh nhau, cả hai cùng vận hồng y, trông vô cùng xứng đôi vừa lứa.
Hắn muốn giết chết Cố Du!
Chỉ là, ý niệm ấy vừa mới nhen nhóm đã bị hắn lập tức dập tắt.
Cố gia chỉ còn lại một giọt máu duy nhất là Cố Du, hắn không thể làm càn...
Ánh mắt hắn biến ảo khôn lường, cuối cùng dần lắng xuống sự tĩnh lặng u tối.
Vì cớ gì ai ai cũng có thể làm theo ý mình, duy chỉ có hắn là không thể...
Cố Du không có tội, nhưng hắn thì có tội tình gì chứ?
Rõ ràng Oản Oản là người thích hắn trước kia mà!
Là do Cố Du đến sau chen chân cướp lấy!
Oản Oản... vốn dĩ phải thuộc về hắn.
Ngày hôm sau, ánh nắng chan hòa rực rỡ, gió nhẹ thoảng qua từng cơn, hiếm hoi lắm mới có một ngày không khí không oi bức.
Thiệp mời của Đông Cung sáng sớm tinh mơ đã được đưa tới Lâm phủ.
Nói là Tạ Cảnh Mục mời Lâm Oản Oản tới Đông Cung một chuyến.
Trước kia, chuyện như vậy đã từng xảy ra rất nhiều lần.
Lâm Oản Oản thuở trước hận không thể ngày nào cũng bám riết lấy Tạ Cảnh Mục để tăng độ hảo cảm.
Bởi vậy, nàng chỉ mong Tạ Cảnh Mục gọi nàng tới Đông Cung, dù cho phải ôm đĩa bánh sữa bò ngồi ngây ngốc cả ngày nàng cũng cam lòng!
Thế nhưng hôm nay...
Nhìn tấm thiệp mời được đưa tới, cõi lòng Lâm Oản Oản khẽ chùng xuống.
Lục Kiều trong lòng hiểu rất rõ, cô nương nhà mình kỳ thực chẳng thích đến Đông Cung chút nào, mỗi lần trở về đều phải than vắn thở dài hồi lâu.
Nàng nhỏ giọng đề nghị:
“Hay là để nô tỳ tìm cớ từ chối điện hạ, chúng ta không đi nữa nhé?”
Lâm Oản Oản lắc đầu:
“Huynh ấy muốn ta đi thì có trăm phương ngàn kế, tạm thời đừng làm trái ý huynh ấy.”
Mọi chuyện cứ đợi qua bốn ngày nữa, khi cung yến diễn ra, thánh chỉ tứ hôn của Thánh Thượng ban xuống rồi hãy tính tiếp.
Trong bốn ngày này, nàng phải tiếp tục sắm vai một người muội muội ngoan ngoãn dịu dàng, tuyệt đối không được cho Tạ Cảnh Mục bất kỳ cơ hội nào để phát điên.
Nàng thay một bộ váy dài màu xanh nhạt, búi tóc cố định bằng một cây trâm ngọc thanh nhã, dáng người mảnh mai thon thả, nhìn qua tựa như một cành liễu non mềm mại.
Nàng không trang điểm cầu kỳ, gương mặt mộc mạc thanh tú không chút phấn son, ấy vậy mà vẫn toát lên vẻ đẹp thanh lệ xuất trần, phiêu dật như tiên tử.
Nàng ngắm nhìn dung nhan mình trong gương, sau khi xác định không có gì sơ suất mới cùng Lục Kiều lên xe ngựa hướng về phía Đông Cung.
Cũng giống như mọi lần, Lục Kiều ngồi trong xe ngựa chờ đợi, còn nàng một mình rảo bước tiến vào Đông Cung.
Và cũng y như trước đây, vừa bước qua ngưỡng cửa Đông Cung, trên mặt nàng lập tức nở một nụ cười rạng rỡ, dường như chẳng hề có chút mỏi mệt nào, chỉ tràn ngập sự vui vẻ và trông mong:
“Biểu ca!”
Nàng cười tươi, từ hành lang dài chạy thẳng tới thư phòng.
Một thân lục y uyển chuyển, tựa như một chú chim bói cá linh động.
Tạ Cảnh Mục ngồi sau bàn sách, xuyên qua khung cửa sổ ngắm nhìn bóng hình Lâm Oản Oản đang chạy tới.
Cảnh tượng này giống hệt như những ngày tháng đã qua.
Thế nhưng sau này, nàng sẽ trở thành thê tử của Cố Du...
Ánh mắt Tạ Cảnh Mục khẽ trầm xuống.
“Vào đi.”
Hắn cất giọng trầm thấp ôn hòa. Hắn mặc một thân bạch y, ngồi ngay ngắn sau bàn án, tay cầm bút lông viết chữ, ống tay áo rộng thùng thình tựa như mây trôi rũ xuống dưới mặt bàn, khẽ đung đưa theo từng nét chữ.
Lâm Oản Oản bước vào thư phòng, dừng lại trước bàn sách của hắn, dịu dàng nhún người hành lễ, sau đó mỉm cười nhìn hắn: