Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 202
“Biểu ca, huynh muốn dạy Oản Oản viết chữ sao?”
Tạ Cảnh Mục khẽ gật đầu.
Hắn vẫy vẫy tay, đợi Lâm Oản Oản đi tới bên cạnh liền đưa cây bút lông trong tay sang cho nàng:
“Lại đây, để Cô xem muội tiến bộ thế nào rồi.”
Lâm Oản Oản nhìn hắn ở khoảng cách gần trong gang tấc, cả người thoáng cứng đờ.
Hôm nay hắn không còn khí thế sắc bén bức người như ngày hôm qua nữa, dường như đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh vốn có.
Một thân bạch y thanh khiết, tựa như trích tiên nơi thần giới.
Đôi mắt lưu ly của hắn không còn vẻ lạnh lẽo thấu xương, cũng chẳng nhìn ra được bất kỳ gợn sóng cảm xúc nào.
Thậm chí vào giờ phút này, hắn còn chẳng buồn nhìn nàng, mà chỉ chuyên chú chăm chú vào tư thế cầm bút của nàng:
“Tay dịch lên trên một chút, cầm quá thấp rồi.”
Trong lòng Lâm Oản Oản hơi an tâm hơn đôi chút, nụ cười nơi khóe môi cũng thêm vài phần chân thật:
“Vâng, biểu ca.”
Nàng dần thả lỏng người, hiếm hoi lắm mới có đủ kiên nhẫn lắng nghe hắn giảng giải về các quy tắc luyện chữ.
Tạ Cảnh Mục kín đáo đưa mắt quan sát nàng.
Nha đầu này tính tình vô cùng cẩn trọng, một khi hắn có động tĩnh quá lớn, nàng sẽ lập tức tìm cách bỏ trốn.
Chỉ có nước chảy đá mòn thế này mới có thể khiến nàng dần cắn câu.
Hắn không bỏ sót vẻ nhẹ nhõm thoáng qua nơi đáy mắt Lâm Oản Oản.
Thế nhưng khi hắn đưa tay định nắm lấy tay nàng để nắn nót viết xong chữ này, nàng lại như một chú chim sợ cành cong, lập tức rụt tay về phía sau.
Ngọn bút lông run lên, mực đen văng tung tóe khắp nơi, nhuộm đen một mảng trên vạt áo trắng muốt của hắn, mà nơi đáy mắt hắn cũng cuộn trào lên những đợt sóng gió dữ dội.
Nàng sợ hắn...
Không, không chỉ đơn thuần là sợ hãi, mà là chán ghét sự đụng chạm của hắn, đúng không?
Hắn bật cười.
Vẻ trích tiên đạm mạc biến mất không còn dấu vết, thay vào đó là sự điên cuồng tột độ mà hắn chẳng thể nào đè nén nổi nữa:
“Biểu muội, muội muốn trốn sao?”
Hắn cất lời chậm rãi.
Vừa dứt lời, bàn tay mang theo uy lực không cho phép cự tuyệt của hắn đã túm chặt lấy cánh tay nàng, khẽ kéo một cái, cả người nàng liền mất khống chế mà ngã nhào vào lồng ngực hắn.
Vệt mực đen trên y phục trắng của hắn càng lúc càng loang rộng ra...
Hắn lại chẳng thèm bận tâm, chỉ rũ mắt nhìn nàng trừng trừng.
Nhìn gương mặt ngập tràn kinh hãi của nàng.
Cùng sự sợ hãi tột cùng nơi đáy mắt kia.
Oản Oản quả nhiên là sợ hắn.
Nhưng vì cớ gì chứ?
Chẳng phải Oản Oản từng nói là thích hắn sao?
À, Oản Oản thích là Lâm Chiêu.
Nhưng Lâm Chiêu chính là hắn kia mà.
Là một Tạ Cảnh Mục chân thật nhất, không hề giữ lại chút phòng bị nào trước mặt nàng!
Vậy mà giờ đây, nàng lại sợ hãi hắn, chán ghét hắn đến nhường này.
Nghĩ đến cảnh Lâm Oản Oản và Cố Du đứng chung một chỗ, trai tài gái sắc, nụ cười rạng rỡ nở trên môi.
Nhưng khi ở bên cạnh hắn, nàng lại luôn mang cái vẻ cẩn thận từng li từng tí thế này.
“Oản Oản, Cô còn chưa làm gì muội cả, muội làm ra vẻ này...”
Trông cứ như đang nhắc nhở hắn vậy.
Nhắc nhở rằng hắn có thể làm chút gì đó để biến nỗi sợ hãi trong nàng trở thành sự thật.
Thế nhưng hắn đã cố nhẫn nhịn:
“Viết chữ tiếp đi.”
Hắn buông người trong ngực ra, đưa mắt nhìn xuống bàn án, ánh mắt dần tối lại.
Hắn không thể làm như vậy...
Đây là Oản Oản của hắn, lần đầu tiên của hai người, tuyệt đối không nên diễn ra theo cách này...
Lâm Oản Oản từ sớm đã bị dọa cho ngơ ngác cả người.
Khoảnh khắc Tạ Cảnh Mục chạm vào tay nàng, gần như theo bản năng, nàng liền rút tay về.
Đến khi rút tay lại rồi, nàng mới nhận ra phản ứng của mình quá mức kịch liệt, vội vàng lùi lại một bước định hành lễ tạ tội.
Thế nhưng nàng còn chưa kịp hành lễ thì cánh tay đã bị giữ chặt, ngay sau đó thân thể bị kéo mạnh một cái, mất khống chế ngã nhào vào lòng hắn.
Một mùi hương lạnh lẽo quen thuộc lập tức bao trùm lấy khoang mũi nàng.
Bạch y...
Giấc mộng hôm ấy...
Toàn thân nàng cứng đờ như khúc gỗ.
Cũng may là Tạ Cảnh Mục đã nhanh chóng buông nàng ra.
Thế nhưng dù vậy, cõi lòng nàng vẫn không ngừng run rẩy.
Nàng biết, Tạ Cảnh Mục vẫn chưa hề hết hy vọng với nàng...
Hôm nay tuyệt đối không đơn thuần là dạy nàng luyện chữ.
Bàn tay nàng run rẩy, chậm chạp viết từng nét chữ nguệch ngoạc.
Vốn dĩ nàng đã viết chữ rất xấu, huống chi lúc này lòng đang ngập tràn sợ hãi, chữ viết ra càng thêm thảm hại.
“Biểu muội thế này, còn có thể gả chồng được sao?”
Tạ Cảnh Mục cất giọng nhàn nhạt.
Đây là đang chê nàng viết chữ quá tệ sao?
Lâm Oản Oản mím môi, tuy trong lòng sợ chết khiếp nhưng vẫn không nhịn được mà cãi lại một câu:
“Chẳng lẽ nữ tử viết chữ xấu thì đều không gả đi được sao?”
Sắc mặt Tạ Cảnh Mục lập tức lạnh băng.