Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 224
Ánh mắt hắn lạnh lẽo, giọng điệu cũng vô cùng bạc bẽo:
“Nàng muốn tự mình từ hôn để chặt đứt tơ vương của hắn, hay là đợi đến ngày cung yến, để cô từ chối lời thỉnh cầu của hắn rồi đích thân giúp nàng từ hôn?”
Ánh mắt Lâm Oản Oản lạnh buốt:
“Ngươi uy hiếp ta sao?”
Nàng thực sự căm ghét cái bộ dạng nắm thóp nàng trong lòng bàn tay này của Tạ Cảnh Mục.
Tạ Cảnh Mục rũ mắt, thần sắc điềm tĩnh:
“Không phải uy hiếp, mà là nói sự thật.”
Hắn ngước mắt lên, ánh nhìn thanh lãnh như tuyết, tựa như vẫn là vị Thái tử điện hạ phong quang tễ nguyệt năm nào, nhưng lời hắn nói ra lại có thể khiến người ta tức chết:
“Nàng đã là người của cô, sao có thể gả cho kẻ khác?”
Hắn vừa nhắc đến chuyện này, Lâm Oản Oản liền hận không thể giết người.
Người của hắn sao?
Cái chuyện chết tiệt đó là do nàng tình nguyện muốn làm chắc?!
Còn chẳng phải do hắn cưỡng ép nàng hay sao!
Nàng thừa nhận, bản thân nàng cũng mê cái đẹp, thỉnh thoảng thấy nam nhân tuấn tú cũng sẽ ngắm nghía vài lần cho đã mắt, thậm chí còn muốn chạm thử hai cái cho thỏa cơn thèm.
Kể cả với Tạ Cảnh Mục, những lúc nàng chán sống cũng sẽ không nhịn được mà mơ màng, ngẫm nghĩ về nhan sắc của vị nam chính trong sách này, hồi tưởng lại những tình tiết nồng nhiệt của hắn cùng Triệu Tuệ Tâm trong nguyên tác mà đỏ bừng mặt.
Nhưng những thứ đó chỉ dừng lại ở mức suy nghĩ mà thôi.
Nếu không phải đối diện với người mình thật lòng thích, bước cuối cùng kia nàng tuyệt đối sẽ không bao giờ làm.
Thế nhưng Tạ Cảnh Mục đã phát điên rồi, mọi chuyện mới biến thành nông nỗi này...
Nàng được tiếp nhận nền giáo dục cởi mở thời hiện đại, sẽ không vì chuyện này mà đòi sống đòi chết, nhưng điều đó không có nghĩa là nàng không căm hận Tạ Cảnh Mục.
Giờ đây, hắn lại năm lần bảy lượt nhắc nhở nàng.
Dẫu cho chuyện từ hôn vốn là việc nàng nhất định phải làm trước khi bỏ trốn, nhưng hôm nay khi hắn mở miệng, lại giống như đang ép buộc nàng phải làm việc này.
Nơi đáy lòng nàng lập tức dâng lên sự khó chịu tột cùng.
Việc này nàng sẽ làm, nhưng mà...
“Tạ Cảnh Mục, ngươi không uy hiếp người khác thì không nói chuyện được sao?”
“Nếu ta cứ một mực muốn gả cho Cố Du thì sao nào?”
“Không có thánh chỉ tứ hôn thì đã làm sao, ta cam tâm tình nguyện...”
Ánh mắt nàng sắc lạnh như băng tuyết, hung hăng đâm thẳng về phía hắn.
Rõ ràng trong lòng không hề nghĩ như vậy, nhưng nàng chính là không vừa mắt cái bộ dạng bày mưu tính kế nắm chắc phần thắng này của Tạ Cảnh Mục.
Nàng dùng lời nói làm lưỡi đao, đâm thật mạnh vào nơi mềm yếu nhất của Tạ Cảnh Mục.
Biết rõ hắn để ý điều gì, biết đao đâm vào đâu là đau đớn nhất.
Giọng điệu của nàng vô cùng lạnh nhạt, bày ra dáng vẻ tuyệt tình dứt khoát, như thể đời này nàng không phải Cố Du thì không gả.
Tạ Cảnh Mục nhìn chằm chằm vào nàng.
Hắn không nói một lời nào, chỉ có đôi mắt đen sâu thẳm khóa chặt trên gương mặt nàng.
Tim Lâm Oản Oản bỗng dưng hẫng đi một nhịp, dấy lên nỗi hoang mang khó tả.
“Ngươi... ngươi nhìn ta như vậy làm gì?”
Tạ Cảnh Mục khẽ cười, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt.
Tuy rằng hắn cười, nhưng bầu không khí chẳng hề dịu đi chút nào.
Sống lưng Lâm Oản Oản thậm chí còn toát ra một luồng khí lạnh thấu xương.
Quả nhiên, Tạ Cảnh Mục đứng dậy, bước tới trước mặt nàng, cúi người nâng cằm nàng lên, ép nàng phải đối diện với hắn:
“Oản Oản, cô đã nói rồi, nàng đã là người của cô. Nàng không gả cho cô thì còn có thể gả cho ai?”
Lâm Oản Oản nhìn Tạ Cảnh Mục ở khoảng cách gần trong gang tấc, toàn thân đều cứng đờ.
Nàng rất muốn nói, ngoại trừ hắn ra thì nàng gả cho ai cũng được.
Nhưng lý trí đã ngăn không cho nàng tìm đường chết.
Tạ Cảnh Mục vuốt ve cằm nàng, ánh mắt ngày càng thâm sâu.
Hắn đột nhiên hỏi một câu chuyện thường ngày:
“Ăn no chưa?”
Lâm Oản Oản thở phào nhẹ nhõm một hơi, ngỡ rằng không cần phải đối mặt với áp lực ngột ngạt này nữa, liền vội vàng gật đầu:
“Ăn no rồi.”
Không có việc gì nữa thì nàng phải đi về rồi...
Lời này còn chưa kịp thốt ra, Tạ Cảnh Mục đã cúi đầu hôn lên môi nàng.
“?!”
Lâm Oản Oản ngơ ngác.
Cái quái gì thế này?
Tạ Cảnh Mục trầm giọng nói:
“Vậy được, tiếp tục thôi.”
“Có lẽ là do cô làm chưa đủ tốt, mới khiến Oản Oản quên mất rằng, nàng đã là người của ta.”
Như sét đánh ngang tai.
Lâm Oản Oản bị đánh cho choáng váng.
Hắn... cầm tinh con Teddy chắc?
Nàng lập tức hối hận vì cái miệng lắm lời của mình, giãy giụa muốn nói rằng nàng sẽ từ hôn, sẽ rời xa Cố Du.
Nhưng Tạ Cảnh Mục không cho nàng cơ hội mở miệng.
Hắn cướp đoạt dưỡng khí cùng ý thức của nàng.
Giờ đây, hắn đã hiểu rõ cơ thể nàng như lòng bàn tay.
Phản ứng của tiểu cô nương rất thành thật, chỉ qua vài lần, hắn đã biết rõ nơi nào của nàng nhạy cảm nhất.