DocTruyen

Tài khoản

Đăng nhập

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 225

1009 từ

Giờ phút này, hắn chỉ cần nhẹ nhàng xoa nắn, toàn thân nàng đã khẽ run lên, không nhịn được mà đưa tay đẩy hắn, nhưng đôi tay vươn ra lại mềm nhũn không chút sức lực, chẳng khác nào đang muốn cự tuyệt lại ra vẻ nghênh đón...

Đàn ông vừa mới nếm mùi vị, so với loài chó Teddy cũng chẳng khác là bao.

Tạ Cảnh Mục tự nhận định lực của mình xưa nay không tệ, nhưng hôm nay lại thua đến tan tác tơi bời.

Hắn bế bổng nàng lên, sải bước đi về phía chiếc giường lớn trong phòng.

Khóe mắt Lâm Oản Oản thoáng nhìn thấy chiếc giường kia, còn chưa nằm xuống mà toàn thân đã cảm thấy rã rời, ê ẩm.

“Không...”

Nàng cự tuyệt.

Nhưng cự tuyệt vô ích.

Nàng thậm chí không thốt ra nổi một câu hoàn chỉnh.

Trong cơn mê ly mờ mịt, nàng tựa như một đám bọt sóng, dập dềnh trôi nổi theo từng đợt sóng biển cuộn trào.

“Tạ Cảnh Mục...”

Nửa đêm, động tĩnh rốt cuộc cũng lắng xuống.

Tạ Cảnh Mục hôn lên trán nàng, mặc cho nàng một chiếc áo lót mới.

Lâm Oản Oản nằm gọn trong lồng ngực hắn, yếu ớt nỉ non:

“Tạ Cảnh Mục...”

Tạ Cảnh Mục rũ mắt:

“Có cô ở đây.”

Lâm Oản Oản lẩm bẩm tiếp:

“Ngươi sẽ chết đấy.”

“Tinh kiệt mà chết...”

Tạ Cảnh Mục im lặng một lát:

“Cô cam tâm tình nguyện.”

Lâm Oản Oản trợn tròn mắt.

Nàng không muốn đâu!

Bộ không thể hỏi ý kiến của nàng một chút sao?

Tạ Cảnh Mục đỡ nàng nằm xuống, rồi gọi Lưu Quang chuẩn bị nước ấm.

Giữa đêm hôm khuya khoắt, Lưu Quang lặng lẽ xuất hiện trước mặt hắn:

“Chủ tử, xin hãy chú ý tiết chế.”

Lời này vừa thốt ra, Tạ Cảnh Mục còn chưa kịp có phản ứng thì Lưu Quang đã không khỏi thổn thức trong lòng.

Lần trước y nói câu này là khi ở phương nam, Tạ Cảnh Mục ngày đêm không nghỉ xử lý chính sự, mệt mỏi đến gầy rộc cả người, dưới mắt hằn rõ quầng thâm.

Khi đó y xót xa khuyên nhủ Tạ Cảnh Mục phải chú ý thân thể, làm việc có chừng mực tiết chế.

Giờ đây...

Lưu Quang cúi đầu, khẽ ho một tiếng:

“Thuộc hạ lắm lời, mong chủ tử thứ tội.”

Tạ Cảnh Mục không trách phạt, chỉ phất tay bảo y đi chuẩn bị nước ấm.

Lưu Quang vừa bước được một bước, hắn lại cất lời:

“Đem mấy bộ váy áo cô sai người chuẩn bị trước đó mang lại đây.”

Chiếc áo lót ban nãy đã bị hắn xé rách, cứ theo đà này thì chẳng mấy chốc trong phòng sẽ không còn y phục cho Lâm Oản Oản mặc nữa.

Lưu Quang khựng lại một chút, vâng dạ rồi lui ra.

Tạ Cảnh Mục quay trở lại nội thất, nhìn Lâm Oản Oản đã mệt mỏi chìm sâu vào giấc ngủ, ngắm dung nhan điềm tĩnh của nàng khi ngủ say, trong lòng dâng lên một tia thỏa mãn khó tả.

Dù rằng thủ đoạn chẳng mấy quang minh chính đại, nhưng hắn biết mình đã làm đúng.

Oản Oản là của hắn.

“Oản Oản, nàng trách cô ngang ngược áp chế, nhưng ngoại trừ việc cho phép nàng rời đi hay gả cho kẻ khác, thì bất cứ điều gì cô cũng có thể đáp ứng nàng.”

Hắn khẽ thì thầm, đưa tay vuốt lại mấy lọn tóc bên má nàng, động tác dịu dàng vô cùng.

Lâm Oản Oản cứng đờ cả người.

Thực ra nàng chưa hề ngủ.

Nàng chỉ muốn trốn chạy!

Thế nhưng không ngờ lại nghe trọn một tràng lời lẽ dọa người đến thế từ miệng Tạ Cảnh Mục.

Nàng khẽ hít một hơi lạnh...

Nàng nhất định phải trốn.

Hơn nữa phải chuẩn bị thật chu toàn, chạy đến nơi mà Tạ Cảnh Mục vĩnh viễn không thể tìm ra.

Cơ hội chỉ có duy nhất một lần.

Nàng phải nhẫn nhịn, cẩn thận nằm gai nếm mật!

“Chưa ngủ sao?”

Có lẽ do hơi thở của nàng chưa đủ an ổn, hàng lông mày cũng khẽ nhíu lại.

Tạ Cảnh Mục khẽ nói:

“Oản Oản, nếu không ngủ được thì dậy đi, tắm rửa rồi ngủ tiếp.”

Đã bị phát hiện, Lâm Oản Oản cũng chẳng buồn giả vờ nữa.

Nàng mở bừng mắt.

Chỉ là lần này nàng đã khôn ngoan hơn, trong mắt tuy không có bao nhiêu tình ý, nhưng cũng không còn lạnh lùng như băng sương.

“Ta muốn về nhà.”

Nàng khẽ nói.

“Ta ngồi xe ngựa của Lâm phủ tới, người đi đường đều biết ta đến Đông Cung.”

“Hiện giờ đã khuya rồi, ta vẫn chưa về, một đêm không về sẽ khiến người khác nghĩ nhiều.”

Tạ Cảnh Mục cầm gối đỡ lấy nàng, để nàng tựa vào gối ngồi ngay ngắn.

“Không cần đâu.”

Hắn nói.

Dường như cảm thấy nói như vậy quá mức cứng nhắc, hắn lại bồi thêm một câu:

“Cô đã sớm cho người giả dạng nàng, xuất hiện ở quanh Lâm phủ rồi.”

“Người khác sẽ không nghĩ nhiều đâu.”

“Ngược lại, bây giờ nàng quay về mới dễ chuốc lấy lời đàm tiếu.”

“Cứ an tâm ở lại đây, đợi đến ngày mai, cô sẽ cho người đưa nàng về.”

Hắn làm việc quả thực chu toàn.

Lâm Oản Oản im lặng gật đầu.

Nhưng vừa nghĩ tới Lục Kiều, nàng lại sốt ruột:

“Đúng rồi, Lục Kiều.”

“Nha đầu kia của ta vẫn còn đang đợi ta ngoài Đông Cung...”

Lời này nói được một nửa, nàng liền mất đi vài phần tự tin.

Nàng chợt nhớ ra, Lục Kiều đã bị nàng phái đi tìm thi thể để giả chết thay thế.

Hơn nữa, lần trước nàng cùng Cố Du ra ngoài cũng bỏ quên Lục Kiều ở sân mã cầu.