Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 234
Hắn ghim chặt ánh mắt vào hai bóng hình đang tay trong tay vội vã chạy trốn kia.
Lâm Oản Oản vận váy xanh, vạt áo tung bay tựa như cánh chim bói cá lướt đi trong gió; còn Cố Du thì một thân hồng y rực rỡ như ánh lửa, khóe môi khẽ nhếch nụ cười cưng chiều, ngoan ngoãn chạy theo sau lưng nàng.
Mười ngón tay đan chặt vào nhau của họ như chiếc gai nhọn đâm sâu vào đáy mắt Tạ Cảnh Mục, đau đớn đến thấu tận tâm can.
Sự điên cuồng và chiếm hữu cuộn trào nơi đáy mắt hắn càng lúc càng hung bạo.
...
Lâm Oản Oản kéo Cố Du chạy thẳng một mạch ra khỏi đại điện, rời xa tầm mắt của Tạ Cảnh Mục, tảng đá lớn đè nặng trong lồng ngực dường như mới được tạm thời dỡ bỏ.
Nàng âm thầm thở phào một hơi nhẹ nhõm.
“Oản Oản, nàng chủ động thế này làm ta thấy ngại ngùng quá đi mất.”
Cố Du đứng bên cạnh nàng, khẽ ho khan một tiếng, thấp giọng nói.
Thế nhưng đôi mắt hắn lại lấp lánh niềm vui sướng:
“Nhưng mà ta thích lắm, lần sau cứ tiếp tục phát huy nhé.”
Lâm Oản Oản: “...”
“À mà Oản Oản, hộ vệ canh cổng bảo nàng tới tìm ta có việc gấp, rốt cuộc là có chuyện gì thế?”
Hắn tò mò hỏi.
Lâm Oản Oản im lặng.
Nàng khẽ mấp máy môi nhưng nghẹn ứ nơi cổ họng, không sao thốt nên lời.
Vừa mới gom đủ dũng khí thì cách đó vài bước chân lại có một đội cung nữ đi ngang qua, đồng loạt cúi đầu hành lễ với hai người bọn họ.
Lâm Oản Oản đành phải nuốt ngược lời nói vào trong.
Nơi đây là hoàng cung cấm địa, xung quanh người qua kẻ lại tấp nập, cung nữ thị vệ nhiều vô số kể.
Nhờ vào sự quen thuộc với địa hình hoàng cung, nàng kéo hắn đi về phía một hòn non bộ hẻo lánh cách đó không xa.
Lúc này hoàng hôn vừa buông xuống, chân trời vương một vệt ráng chiều đỏ quạch, sắc trời dần tối sầm lại, khe hở giữa hòn non bộ tối đen như mực, quả thực là một nơi che giấu tuyệt hảo.
Trong bóng tối mờ ảo, đôi mắt của thiếu niên vẫn sáng rực như sao. Thấy mình bị kéo vào nơi vắng vẻ thế này, Cố Du ngượng ngùng khẽ hắng giọng:
“Oản Oản, thế này... e là không hợp lễ nghi cho lắm...”
Hiếm khi thấy vị tiểu tướng quân này lộ vẻ e thẹn, nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn bước theo nàng, lại còn chủ động đứng chắn phía ngoài, thỉnh thoảng đưa tay che chắn những mỏm đá nhọn hoắt nhô ra để nàng không bị va quẹt.
Lâm Oản Oản xoay người lại đối diện với hắn.
Trong bóng đêm mịt mùng, nàng không thể nhìn rõ ngũ quan của hắn, nhưng nàng cảm nhận được hơi thở ấm áp quen thuộc của hắn đang ở ngay trước mặt mình.
Và dù trong bóng tối bao trùm, đôi mắt trong veo của hắn vẫn sáng ngời lấp lánh.
Lúc này, trong đôi mắt ấy chan chứa ý cười và tình cảm chân thành.
“Cố Du...”
Giọng nàng nghẹn ngào, mang theo nỗi chua xót khôn xiết.
“Oản Oản, ta ở đây.”
Cố Du mỉm cười dịu dàng đáp lại.
Lâm Oản Oản hít một hơi thật sâu:
“Cố Du, chúng ta...”
Nàng nhắm chặt hai mắt:
“Chúng ta từ hôn đi.”
Không khí xung quanh lập tức rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc.
Một lúc lâu sau, Cố Du vẫn không hề lên tiếng.
Đến khi Lâm Oản Oản mở mắt ra, bàn tay nàng đã bị hắn siết chặt lấy.
Cố Du bước tới một bước, trong giọng nói ngập tràn vẻ kinh ngạc và hoang mang:
“Nàng vừa nói cái gì cơ?”
“Từ hôn sao? Ta... ta không nghe nhầm chứ?”
Lâm Oản Oản nghe rõ mồn một sự bàng hoàng và run rẩy tột cùng trong giọng nói của hắn.
Nàng hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh:
“Chàng không nghe nhầm đâu, chúng ta từ hôn đi, Cố Du.”
“Ta không thích chàng.”
Nàng dứt khoát giãy ra khỏi bàn tay của Cố Du, quay mặt đi chỗ khác, không dám đối diện với ánh mắt của hắn nữa:
“Ta... Thật ra từ trước đến nay ta chưa từng thích chàng.”
Nàng định nói thêm vài lời tàn nhẫn để Cố Du hoàn toàn tuyệt vọng, tốt nhất là căm ghét nàng, lập tức quên nàng đi để sau này đôi bên không còn vướng bận gì nữa.
Thế nhưng Cố Du lại vươn tay giữ chặt lấy hai vai nàng, xoay người nàng lại ép nàng phải nhìn thẳng vào hắn:
“Oản Oản.”
Giọng nói của hắn vô cùng nghiêm túc:
“Nàng nói thật cho ta biết, có phải nàng đã gặp phải chuyện gì rồi không?”
Trái tim Lâm Oản Oản run lên bần bật.
Giọng nói của nàng cũng bất giác nhỏ đi vài phần.
Nàng nghe thấy tiếng nói mơ hồ của chính mình vang vọng trong khe hẹp hòn non bộ:
“Không có chuyện gì cả, chỉ là do ta trước giờ chưa từng thích chàng mà thôi. Trước kia bằng lòng gả cho chàng chẳng qua vì cảm thấy mình đã đến tuổi cập kê, gả vào một nhà môn đăng hộ đối thì cha mẹ sẽ vui lòng.”
“Thế nhưng càng cận kề ngày cưới, trong lòng ta chỉ toàn là sợ hãi và muốn trốn tránh. Ta không thể vì làm vừa lòng người khác mà chôn vùi cả đời mình được.”
“Vì vậy, chúng ta từ hôn đi.”
Nàng nói năng rành mạch, lý lẽ kín kẽ, nhưng nếu trong hòn non bộ sáng hơn một chút, Cố Du nhất định sẽ nhìn thấy đôi mắt ngập tràn bi thương và đau đớn của nàng.