Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 235
Sau khi nàng dứt lời, không gian xung quanh dường như đông cứng lại trong im lặng.
Lâm Oản Oản không chớp mắt nhìn hắn, chờ đợi câu trả lời.
Hắn vốn là thiên chi kiêu tử kiêu hãnh ngút trời, nàng đã nói ra những lời tàn nhẫn đến nước này rồi, hắn...
Cố Du đứng lặng trong bóng tối, phía sau khe đá hòn non bộ sâu thẳm lờ mờ hắt vào chút ánh tàn dương đỏ quạch nơi chân trời xa xăm.
Đôi mắt kia của hắn, dù ở trong đêm đen tăm tối cũng từng sáng rực rỡ như những vì sao.
Thế nhưng lúc này, ánh sáng trong đôi mắt ấy đang dần dần lụi tàn.
Dẫu vậy, hắn vẫn bướng bỉnh nắm chặt lấy tay nàng, nhất quyết không chịu buông ra:
“Tại sao chứ?”
Giọng hắn khàn đặc, nghẹn ngào:
“Ta không tin. Oản Oản, những lời nàng vừa nói, ta không tin một chữ nào hết.”
Bàn tay hắn nắm lấy tay nàng càng lúc càng siết chặt hơn:
“Ta không tin nàng đối với ta lại không có lấy một chút tình cảm nào.”
Lâm Oản Oản cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lấy trái tim mình, đau đớn đến mức khiến nàng ngạt thở, nỗi chua xót xé lòng lan tràn khắp toàn thân.
Nàng gần như không thể kìm nén được nữa, muốn vỡ òa mà nói ra toàn bộ sự thật cho hắn biết.
Thế nhưng nàng đã cắn răng nhẫn nhịn lại.
Nàng không thể ích kỷ như vậy, không thể trước khi rời đi lại kéo Cố Du xuống vũng bùn lầy nhơ nhớp này.
Nàng biết Cố Du đối với nàng là một tấm chân tình son sắt, nếu không thể đấu lại Tạ Cảnh Mục thì hắn cũng sẽ sẵn lòng vứt bỏ tất cả để cùng nàng trốn khỏi kinh thành.
Nhưng nàng tuyệt đối không thể làm thế.
Cố Du còn có gia gia tuổi già sức yếu, Cố gia là cơ nghiệp gầy dựng từ trong núi thây biển máu của bao thế hệ, không thể vì nàng mà từ nay về sau phải gánh tội phản nghịch, lưu lạc đầu đường xó chợ.
Lâm Oản Oản hít sâu một hơi:
“Sự thật chính là như vậy, chàng không muốn tin thì ta cũng hết cách.”
Giọng nàng lạnh lùng dứt khoát, nàng mạnh bạo hất tay hắn ra, dứt khoát quay người né tránh ánh mắt của hắn.
Hai giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, lặng lẽ rơi xuống nền đất lạnh lẽo.
“Hôm nay ta nói với chàng những điều này là muốn chàng đừng xin thánh chỉ ban hôn nữa. Đợi yến tiệc kết thúc, chúng ta sẽ bàn bạc lại chuyện từ hôn.”
Cố Du không đáp lời.
Một hồi lâu sau, hắn mới lặng lẽ quay người cất bước rời đi.
Đợi bóng lưng hắn khuất hẳn, Lâm Oản Oản rốt cuộc không thể gượng nổi nữa, hai chân mềm nhũn ra, phải vội vàng vịn vào tảng đá bên cạnh mới đứng vững.
“Oản Oản, nàng làm rất tốt.”
Một đôi bàn tay to lớn vững chãi vươn tới đỡ lấy nàng, giọng nam trầm thấp quen thuộc vang lên từ phía sau.
Là Tạ Cảnh Mục.
Hắn thế mà lại bám theo tới tận đây?
Hắn đã đứng đó từ lúc nào?
Sắc mặt Lâm Oản Oản khẽ biến đổi, còn chưa kịp định thần thì vòng eo thon thả đã bị hắn ôm chặt vào lòng. Hắn thân mật tựa cằm lên vai nàng, khẽ phả hơi nóng thì thầm:
“Oản Oản, nàng làm rất tốt, Cô phải ban thưởng cho nàng.”
Ôm ấp thân hình mềm mại ngát hương trong lòng, hắn không kìm được khẽ nghiêng đầu, đặt một nụ hôn lên cần cổ trắng ngần mịn màng của nàng:
“Oản Oản, nàng muốn gì nào...”
Muốn cái gì đây...
Hắn còn chưa dứt lời, Lâm Oản Oản đã dồn hết sức bình sinh đẩy mạnh hắn ra.
“Bây giờ, ngươi đã vừa lòng hả dạ chưa?”
Nàng phẫn nộ quát lên. Giọng nói run rẩy kịch liệt, nơi khóe mắt đọng giọt lệ uất ức: “Tạ Cảnh Mục, trong đầu ngươi lúc nào cũng chỉ toàn những toan tính đê tiện này, thật khiến người ta buồn nôn!”
Nàng dứt khoát xoay người bỏ đi, bóng lưng quyết tuyệt không chút do dự.
Tạ Cảnh Mục vẫn đứng lặng tại chỗ, im lìm như một pho tượng.
Lưu Quang từ trong bóng tối lắc mình hiện ra, cúi đầu cung kính bẩm báo: “Chủ tử, mấy rương vàng bạc châu báu ngài chuẩn bị có còn gửi đi nữa không ạ?”
Đó mới chính là món quà thực sự mà hắn dày công chuẩn bị. Hắn chưa từng quên lời Lâm Oản Oản từng nói, thứ nàng yêu thích nhất trên đời chính là những thứ này.
Tạ Cảnh Mục rũ mắt, giọng trầm xuống: “Gửi.”
“Ngươi sai người mang toàn bộ những thứ đó đưa đến Lâm phủ.”
Lưu Quang nhận lệnh, liền lắc mình rời đi.
...
Tại đại điện cung yến.
Lâm Oản Oản quay trở lại vị trí của mình ngồi xuống.
“Vừa rồi con kéo hắn đi đâu vậy? Sao hắn không cùng con quay lại?” Lý Hạnh Liên cất giọng dò hỏi.
Lâm Oản Oản lúc này mới nhận ra Cố Du vẫn chưa về điện, chỗ ngồi của Cố gia vẫn hoàn toàn trống không.
Tim nàng thắt lại từng cơn. Cố Du sẽ không vì kích động mà làm ra chuyện dại dột gì đấy chứ?
Sẽ không đâu, tuyệt đối sẽ không. Hắn đã trưởng thành rồi cơ mà?
Mãi đến một khắc trước khi buổi cung yến chính thức bắt đầu, bóng dáng Cố Du mới xuất hiện trở lại.
Sắc mặt hắn vô cùng bình thản, đôi môi mỏng mím chặt, không để lộ chút biểu cảm nào. Xưa nay mỗi lần hắn xuất hiện đều rạng rỡ như ánh mặt trời, giờ phút này lại trầm mặc, xa cách đến lạ thường.