DocTruyen

Tài khoản

Đăng nhập

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt

Chương 236

1009 từ

Những người xung quanh đều đã mơ hồ nhận ra điều bất thường.

Chỉ là chưa kịp để ai mở miệng hỏi han, tiếng thông truyền vang lên, Thánh Thượng đã ngự giá quang lâm.

Thánh Thượng vận một thân cẩm bào màu vàng kim tôn quý, diện mạo tuấn nhã đoan chính, tuy đã có tuổi và trên trán hằn sâu vài nếp nhăn nhưng trông vẫn không quá già nua, duy chỉ có tinh thần là hơi suy giảm, thỉnh thoảng lại khẽ ho khan vài tiếng.

Người vừa xuất hiện, toàn thể triều thần cùng gia quyến trong điện lập tức đồng loạt quỳ rạp xuống hành lễ:

“Tham kiến Bệ hạ!”

Thánh Thượng đưa mắt nhìn quanh đại điện, khẽ phất tay áo: “Miễn lễ.”

Mọi người đồng thanh tạ ơn rồi lần lượt trở về chỗ ngồi.

Có vài vị đại thần tiến lên kính rượu Thánh Thượng, sau vài tuần rượu, đoàn vũ nữ bắt đầu uyển chuyển bước lên biểu diễn. Giữa bầu không khí thái hòa ấm cúng, mọi người cũng dần trò chuyện rôm rả, tiếng cười nói tuy hỗn tạp nhưng vô cùng náo nhiệt.

Một khúc ca vũ vừa dứt, các vũ nữ cúi đầu lui xuống.

Đúng lúc này, Cố Du bỗng nhiên đứng dậy, bước thẳng ra giữa đại điện, quỳ một gối trước mặt Thánh Thượng: “Bệ hạ, thần có việc muốn khải tấu.”

Cả đại điện thoáng chốc rơi vào im bặt.

Không ít người chuyển ánh mắt từ trên người hắn sang Lâm Oản Oản, nơi khóe mắt mang theo ý cười ngầm hiểu. Chẳng cần đoán cũng biết Cố tiểu tướng quân muốn tấu trình việc gì.

Hắn hiện chưa nắm giữ binh quyền, cũng chưa từng ra chiến trường lập công, việc triều chính dĩ nhiên chẳng can hệ tới hắn. Tại kinh thành, thanh danh hắn vang dội, tính tình lại trượng nghĩa hào hiệp, tuyệt đối chẳng có kẻ nào dại dột đi gây thù chuốc oán với hắn.

Chuyện trọng đại duy nhất của hắn lúc này chỉ có việc thành gia lập thất. Vào đúng thời điểm mấu chốt này, hắn cầu kiến Thánh Thượng chắc chắn là vì hôn sự.

Hai bàn tay Lâm Oản Oản dần dần siết chặt, nàng nhìn Cố Du, sắc mặt trắng bệch không còn một giọt máu.

Tại sao hắn lại không chịu nghe lời nàng cơ chứ?

Thánh Thượng cũng đưa mắt nhìn xuống, trên gương mặt lộ rõ ý cười: “Ồ, khanh có chuyện gì muốn tấu?”

Người biết rõ còn cố hỏi, trong ánh mắt tràn đầy vẻ hiền từ của bậc trưởng bối.

Cố Du quỳ giữa điện, rũ mắt xuống, cất cao giọng nói dõng dạc: “Thần gần đây có định một mối hôn sự...”

Trái tim Lâm Oản Oản như treo lơ lửng nơi cổ họng, tay siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào da thịt, suýt nữa thì thất thố lên tiếng ngăn cản hắn.

Thế nhưng Cố Du bỗng nhiên nghiêng đầu nhìn nàng một cái. Ánh mắt hắn dừng lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn đang tái nhợt vì hoảng sợ của nàng, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười.

Tuy đang cười, nhưng sâu trong đáy mắt hắn lại ngập tràn nỗi đau đớn và bi thương khôn xiết.

Hắn khẽ khép hờ mi mắt, sau đó mở ra, đè nén toàn bộ cảm xúc cuộn trào vào tận đáy lòng. Hắn tiếp tục cất giọng:

“Thần đối với nữ nhi của Lâm tướng là Lâm Oản Oản vừa gặp đã đem lòng ái mộ.”

“Khi về nhà thưa chuyện, gia gia đã đích thân tới cửa cầu thân, Lâm tướng cùng phu nhân cũng thấy thần xứng đôi vừa lứa nên đã đồng thuận mối hôn sự này.”

“Thế nhưng từ đầu đến cuối, thần chưa từng thẳng thắn hỏi qua tâm ý của Lâm tiểu thư, không rõ nàng có thật lòng ưng thuận thần hay không. Giờ đây ngẫm lại, thấy việc làm đó vô cùng khiếm nhã và không thỏa đáng. Hôm nay, thần muốn mượn yến tiệc này để tất cả mọi người ở đây cùng làm chứng.”

Hắn từ từ đứng dậy, quay đầu nhìn thẳng vào Lâm Oản Oản, cất giọng dịu dàng tha thiết:

“Nếu nàng cũng thật lòng thích thần, thần xin khẩn cầu Bệ hạ hạ chỉ ban hôn.”

“Còn nếu nàng đối với thần vốn dĩ không có chút tình ý nào...”

Hắn hơi khựng lại một nhịp, rũ mắt xuống, hàng mi dài che khuất muôn vàn cảm xúc phức tạp nơi đáy mắt:

“Vậy thì mối hôn sự này xin được dừng lại tại đây. Thần không muốn ép buộc người khác. Lâm tiểu thư rất tốt, nàng xứng đáng tìm được một người lưỡng tình tương duyệt với nàng.”

Lời này vừa thốt ra, cả đại điện hoàn toàn lặng ngắt như tờ.

Cố Du nhìn sâu vào mắt Lâm Oản Oản, khóe môi khẽ nhếch lên, giọng nói trong trẻo sảng khoái mang theo nụ cười rạng rỡ, hệt như thuở ban đầu hai người mới gặp gỡ:

“Oản Oản, ta thích nàng, nàng có bằng lòng gả cho ta không?”

Trong mắt Lâm Oản Oản lóe lên ánh lệ.

Nàng hiểu rõ ý tứ của Cố Du.

Nếu nàng nói bằng lòng, Thánh Thượng tứ hôn, đây sẽ là một giai thoại được người đời ca tụng.

Nếu nàng nói không muốn, dưới sự chứng kiến của mọi người, hôn sự chấm dứt, Cố Du sẽ ôm trọn mọi trách nhiệm về phần mình, sau này thanh danh của nàng sẽ chẳng chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.

Thế đạo này vốn vô cùng khắt khe với nữ tử.

Cùng là chuyện hủy hôn, nhưng thái độ người đời đối với nam tử và nữ tử lại hoàn toàn khác biệt.

Với nam tử thì chẳng hề hấn gì, nhưng với nữ tử thì đó lại là tai họa ngập đầu.

Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt - Chương 236