Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 237
Nếu phẩm hạnh nàng không tì vết, cớ sao người ta lại từ hôn?
Dù nàng có bảo là mình chủ động, nhưng đang yên đang lành cớ sao lại muốn hủy? Phải chăng đã có tư tình với kẻ khác?
Hôn sự đã định đoạt mà còn dám chối bỏ, nữ tử này hẳn là kẻ ngang ngược chẳng màng đạo hiếu!
Những lời đàm tiếu gièm pha sẽ ùn ùn kéo đến như vũ bão, cho đến khi hủy hoại hoàn toàn thanh danh của một con người.
Những lời này của Cố Du lúc này chính là muốn bảo toàn cho nàng.
Mọi người sẽ chỉ nghĩ rằng do Cố Du đơn phương tương tư, nhưng nàng không đón nhận nên chàng mới dứt khoát buông tay.
Chuyện từ hôn được công khai minh bạch, dẫu có bị người ta bàn tán dăm ba ngày thì rốt cuộc cũng chẳng tổn hại tới đại cục.
Cố Du làm vậy là đang cho nàng thêm một cơ hội lựa chọn, cũng là đang ra sức che chở thanh danh cho nàng.
Trái tim Lâm Oản Oản khẽ run rẩy, suýt chút nữa đã rơi lệ.
Cố Du trước sau vẫn luôn tốt đẹp như thế...
“Oản Oản, nàng có bằng lòng không?” Cố Du khẽ hỏi lại một câu.
Ánh mắt chàng dừng trên gương mặt nàng, chạm vào giọt lệ nơi đáy mắt, trong lòng thoáng bừng lên một tia hy vọng.
Nếu không thích, cớ sao nàng lại rơi lệ?
Chàng cố kiềm chế xúc động muốn tiến lên lau nước mắt cho Lâm Oản Oản, chỉ tha thiết nhìn nàng đầy mong chờ.
Chàng hy vọng nàng có thể nói ra một lời ưng thuận.
Chỉ cần nàng gật đầu, thánh chỉ tứ hôn ban xuống, hai người liền có thể trọn đời bên nhau. Dẫu chưa chính thức bái đường thành thân thì cũng đã là phu thê danh chính ngôn thuận.
Chỉ cần nàng nói một câu...
Sự mong mỏi nơi đáy mắt chàng quá đỗi mãnh liệt, Lâm Oản Oản đành phải dời tầm mắt đi, không nỡ nhìn chàng thêm nữa.
“Nha đầu Lâm gia, ngươi có ưng thuận hắn không?”
Trên vị trí tối cao kia, vị Bệ hạ khoác long bào màu vàng kim rực rỡ cũng mỉm cười hỏi một câu.
Câu nói ấy như đánh thức tâm trí nàng.
Nàng ngước nhìn bậc cửu ngũ chí tôn đang ngự tọa trên ngai vàng, nơi đáy mắt thoáng qua vẻ giằng xé dữ dội.
Nếu như lúc này nàng nói bằng lòng, Bệ hạ hạ chiếu tứ hôn, vậy thì Tạ Cảnh Mục dù có điên cuồng đến đâu cũng chẳng thể ngăn cản nổi mối hôn sự này.
Hắn không muốn phụ hoàng tứ hôn, chẳng phải vì bản thân hắn cũng đang e sợ hay sao?
Nếu mối duyên này thành toàn, văn võ bá quan đều là người chứng kiến, vậy thì dẫu hắn không muốn buông tay thì còn có thể làm được gì?
Hắn dám vứt bỏ cả thể diện và thanh danh của trữ quân hay sao?
Ánh mắt Lâm Oản Oản khẽ lay động, trong mắt bừng lên vài tia hy vọng.
Nàng đã động lòng rồi.
Nàng bước tới bên cạnh Cố Du quỳ xuống, ngẩng đầu nhìn Thánh Thượng trên cao, trong mắt ẩn chứa niềm mong mỏi khôn nguôi.
“Thần nữ nguyện...”
Tạ Cảnh Mục lạnh lùng nhìn nàng: “Lâm Oản Oản, ngươi dám nói thêm một chữ xem!”
Hàn ý tỏa ra từ người hắn khiến kẻ khác không rét mà run.
Cả đại điện thoáng chốc rơi vào tĩnh lặng như tờ.
Văn võ bá quan đều kinh hãi, đồng loạt đưa mắt nhìn về phía hắn.
Thánh Thượng cũng khựng lại: “Mục nhi?”
Tạ Cảnh Mục đứng dậy, hơi cúi đầu hành lễ với Thánh Thượng, nhưng ngữ khí lại mang theo sự áp đặt bức người, không cho phép phản bác:
“Phụ hoàng, ngài mệt rồi, nên hồi cung nghỉ ngơi đi thôi.”
Sắc mặt Thánh Thượng đanh lại: “Ngươi có ý gì?”
Tạ Cảnh Mục khẽ nhếch môi: “Chuyện này, hài nhi sẽ tự xử lý, phụ hoàng vẫn nên về tẩm điện nghỉ ngơi thì hơn.”
Lời này nói ra quá mức bất kính, khiến tất cả mọi người đều kinh hồn bạt vía.
Không một ai ngờ được hắn lại dám ngông cuồng đến mức này.
Ngay cả Thánh Thượng cũng không lường trước được.
Thánh Thượng chỉ tay vào mặt hắn, tức giận đến mức cả bàn tay run lên bần bật: “Ngươi... To gan!”
Tạ Cảnh Mục đưa mắt nhìn đám thái giám và cung nữ bên cạnh long tọa, giọng nói lạnh như băng, khí thế vô cùng bức người:
“Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau đỡ Bệ hạ hồi cung.”
Kẻ nắm giữ thực quyền trong triều chính là hắn, bao năm qua người xử lý mọi công vụ lớn nhỏ cũng là hắn.
Hắn là Thái tử, là Trữ quân tương lai, càng là kẻ quyền khuynh triều dã.
Binh quyền, chính vụ, các quan viên trong kinh thành kẻ sợ hắn, người kính hắn; quan viên địa phương bên ngoài cũng dâng thẳng tấu chương cho hắn. Tuy mang danh Thái tử nhưng quyền lực của hắn sớm đã chẳng khác nào Hoàng đế.
Nếu hắn cùng đứng chung một chỗ với Bệ hạ, số người kính sợ hắn chắc chắn còn nhiều hơn.
Lúc này, đám thái giám và cung nữ kia chỉ thoáng ngơ ngác một chút rồi lập tức run rẩy tiến lên thỉnh Thánh Thượng rời đi.
Dưới sự chứng kiến của bá quan, sắc mặt Hoàng đế giận đến tái mét: “Tốt, tốt cho ngươi lắm!”
Gương mặt Tạ Cảnh Mục vẫn lạnh tanh như phủ băng tuyết, mặc cho những kẻ kia dìu Thánh Thượng lui xuống.
Cảnh tượng ấy khiến ai nấy đều kinh hoàng bạt vía, cả người toát mồ hôi lạnh. Chẳng một ai dám hé môi bàn tán nửa lời, dẫu trong lòng đã cuộn trào sóng to gió lớn.