Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 238
“Oản Oản.”
Hắn từ trên bậc cao từng bước đi xuống, đứng sừng sững trước mặt Lâm Oản Oản, rủ mắt nhìn sắc mặt nàng đang trắng bệch, sau đó liếc sang Cố Du đang bàng hoàng rồi dời tầm mắt đi.
“Oản Oản, chuyện nàng đã hứa với cô, nàng không làm được.”
“Cô rất thất vọng về nàng.”
Hắn hơi cúi người, bàn tay như gọng kìm nắm chặt lấy cánh tay Lâm Oản Oản, muốn kéo nàng đi ngay lập tức.
Cố Du lấy lại tinh thần, lập tức bước lên chắn ngang trước mặt Lâm Oản Oản: “Điện hạ, ngài đang làm gì vậy? Nàng là thê tử của ta.”
Ánh mắt chàng lạnh băng, dù người đứng trước mặt là vị Thái tử nắm trọn quyền sinh sát trong tay, trên gương mặt chàng cũng chẳng hề lộ ra chút sợ hãi nào.
Lâm Oản Oản được chàng che chắn sau lưng, nhìn bóng lưng quen thuộc phía trước, lại nhìn một đội thị vệ tay lăm lăm đao kiếm đang ùa tới, cõi lòng nàng dần rơi xuống vực sâu tuyệt vọng.
Cố Du càng đối xử tốt với nàng, nàng lại càng không thể kéo chàng xuống vũng bùn lầy này.
Nàng không ngờ Tạ Cảnh Mục đã phát điên đến mức này, ngay cả Thánh Thượng mà hắn cũng dám ép lui...
Hắn điên thật rồi.
Lâm Oản Oản nhắm chặt mắt, sau đó dứt khoát hất tay Cố Du ra.
“Ngươi buông ta ra.”
“Ta không thích ngươi, Cố Du, ngươi đi đi.”
Nàng nhìn chàng bằng ánh mắt lạnh lùng, dẫu nơi khóe mi đã hoe đỏ: “Vừa rồi ta nói còn chưa hết câu, bây giờ ta nói rõ cho ngươi biết.”
“Ta không bằng lòng, ta vốn chẳng hề thích ngươi.”
Hốc mắt Cố Du đỏ rực: “Không, nàng đang nói dối.”
“Oản Oản, ta nghe thấy rồi, vừa rồi nàng rõ ràng là bằng lòng.”
“Là hắn ép nàng đúng không?”
Chàng vươn tay chỉ thẳng vào Tạ Cảnh Mục, nhưng ánh mắt vẫn đau đớn dán chặt vào gương mặt Lâm Oản Oản:
“Có phải hắn đã uy hiếp nàng không?”
“Oản Oản, nàng là thê tử của ta...”
Sắc mặt Tạ Cảnh Mục hoàn toàn tối sầm, gương mặt âm trầm đến đáng sợ:
“Nàng không phải thê tử của ngươi.”
“Nàng là người của cô.”
“Là Thái tử phi tương lai!”
Lời vừa thốt ra, cả đại điện hoàn toàn tĩnh mịch, văn võ bá quan sớm đã câm như hến, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.
Lâm Thanh Sơn và Lý Hạnh Liên thì ngược lại, họ muốn đứng ra, nhưng cũng bị cục diện trước mắt dọa cho chết trân tại chỗ.
Hai người định tiến lên phá vỡ thế bế tắc, hỏi rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng vừa mới bước tới đã bị thị vệ ngăn lại, căn bản không thể áp sát.
Tạ Cảnh Mục sải bước tới trước mặt Lâm Oản Oản, nắm lấy cổ tay nàng, thô bạo kéo nàng về phía mình.
Cố Du định xông lên giữ nàng lại, nhưng vừa mới vươn tay ra thì đã có hai thị vệ kèm sát hai bên tả hữu, lưỡi đao sắc lạnh lập tức kề sát vào cổ chàng.
Chàng chỉ vừa khẽ nhúc nhích, trên cổ lập tức rỉ ra hai vệt máu tươi.
Đồng tử Lâm Oản Oản co rút kịch liệt, nàng vội vã lên tiếng:
“Cố Du, ngươi không cần vì ta mà làm bất cứ điều gì nữa. Ngươi muốn ta phải nói bao nhiêu lần, ta chưa từng thích ngươi!”
“Tất cả đều do ngươi tự mình đa tình!”
“Hôn sự giữa chúng ta chấm dứt tại đây, coi như ta có lỗi với ngươi, ngươi hãy quên ta đi!”
Lâm Oản Oản còn muốn nói thêm gì đó, nhưng Tạ Cảnh Mục đã mất hết kiên nhẫn, không cho nàng cơ hội thốt thêm nửa lời, dứt khoát lôi nàng về phía sau.
Gương mặt Cố Du tràn ngập phẫn nộ cùng đau đớn: “Tạ Cảnh Mục, ngươi muốn làm gì?”
“Ngươi muốn đưa Oản Oản đi đâu?!”
Trên chiếc giường lớn tại Đông Cung.
Lâm Oản Oản bị ném mạnh lên trên.
Nàng rơi xuống tấm đệm gấm mềm mại, nhìn khung cảnh quen thuộc xung quanh mà chỉ cảm thấy toàn thân lạnh ngắt, lập tức muốn bò dậy, nhưng Tạ Cảnh Mục đã cúi người đè ép xuống.
“Lâm Oản Oản, nàng làm tốt lắm!”
Giọng nói lạnh lùng của hắn vang lên bên tai nàng, đồng thời, bàn tay hắn kéo tung dải lụa thắt ngang eo nàng ra.
“Lâm Oản Oản, nếu cô không ngăn cản, có phải nàng thật sự muốn gả cho hắn không?”
“Nàng diễn nhiều trò như vậy chỉ là để bảo toàn cho hắn, Oản Oản, nàng thật sự đã vì hắn mà đâm sâu rễ tình rồi đấy.”
Hắn vừa nói vừa xé rách y phục, chẳng màng đến sự giãy giụa của nàng mà vùi mình xuống.
“Oản Oản, nàng mãi mà chẳng học được cách ngoan ngoãn.”
Sự việc đã đến nước này, Lâm Oản Oản không còn giữ chút vỏ bọc ngụy trang nào nữa, liều mạng đấm đá cào cấu hắn:
“Đồ súc sinh!”
“Ngươi đúng là kẻ điên!”
“Tạ Cảnh Mục, ngươi quân đoạt thần thê, chắc chắn sẽ không được chết tử tế!”
Hắn dùng sức chiếm đoạt... động tác của Lâm Oản Oản khựng lại, một ngụm khí nghẽn ứ nơi lồng ngực suýt nữa không thở nổi.
“Đúng vậy.”
“Vậy thì Oản Oản càng nên hiểu rõ kết cục khi chọc giận một kẻ điên.”
“Hơn nữa...”
Hắn giơ tay vuốt ve khuôn mặt trắng nõn của nàng, mặt không chút biểu cảm nhưng động tác lại vô cùng thô bạo.
“Nàng không phải thê tử của hắn.”
“Nàng là thê tử của cô!”
Trong phòng vang lên tiếng nức nở đầy kìm nén, động tĩnh truyền ra không hề nhỏ.