Sau Khi Bại Lộ Bị Thái Tử Điên Phê Cường Đoạt
Chương 247
Nhận thấy ánh mắt của Lâm Oản Oản, hắn khẽ nở nụ cười phóng khoáng, nhưng ánh mắt nhìn nàng lại mang đầy ý tứ dò xét:
“Oản Oản, nàng muốn đi cùng hắn sao?”
Tư thái của hắn lười biếng, bàn tay không nhẹ không nặng khẽ nắn bóp phần da thịt mềm mại nơi cổ nàng, hệt như đang vuốt ve một con mèo nhỏ.
Lâm Oản Oản né tránh ánh mắt của hắn.
Dù có muốn trốn, muốn đồng ý với Cố Du thì đây cũng tuyệt đối không phải thời cơ thích hợp.
Nàng không thể đồng ý, càng không thể liên lụy đến Cố Du.
Vì thế, Lâm Oản Oản đành cất giọng khản đặc nói ra ngoài:
“Cố Du, chúng ta có duyên không phận, sau này ngươi đừng đến tìm ta nữa.”
Tạ Cảnh Mục khẽ nhếch môi, ghé sát bên tai nàng thì thầm:
“Oản Oản, Cô rất vui.”
Vui vẻ thì ắt sẽ có phần thưởng.
Lâm Oản Oản suýt chút nữa thốt lên thành tiếng.
Dù đã vội vàng kìm nén, nhưng từ khóe môi nàng vẫn bật ra vài âm thanh khác lạ.
Cố Du vốn đang chìm trong tuyệt vọng, bỗng nhiên nghe thấy âm thanh ấy liền ngẩn người:
“Oản Oản, nàng làm sao vậy?”
Lâm Oản Oản hít sâu một hơi:
“Ta không sao, ngươi đi đi.”
Cố Du im lặng một hồi lâu, sau đó xoay người rời bước.
Lâm Oản Oản nhìn bóng áo đỏ ngoài cửa sổ dần khuất dạng, khẽ thở phào nhẹ nhõm, rồi quay sang trừng mắt giận dữ nhìn kẻ ác liệt đang làm càn kia.
Tạ Cảnh Mục đúng là một tên biến thái!
Chỉ cần nàng vừa mở miệng, hắn liền tìm cách giày vò nàng.
Lâm Oản Oản chỉ đành cắn chặt môi, không dám phát ra thêm nửa lời.
“Ngươi quậy đủ chưa?”
Lâm Oản Oản nghiến răng.
Tạ Cảnh Mục mỉm cười, vẻ mặt trông rất đỗi ôn hòa nhưng lời nói ra lại khiến người ta tuyệt vọng:
“Chưa đâu.”
“Oản Oản, vừa rồi nàng làm rất tốt, Cô muốn thưởng cho nàng.”
Hắn trầm giọng nói, ngón tay thon dài trắng nõn khẽ nâng một lọn tóc mai ướt đẫm mồ hôi bên má nàng, tùy ý vén ra sau tai, dáng vẻ thong dong nhàn tản.
Thế nhưng, cũng chỉ có dáng vẻ ấy là trông nhàn nhã mà thôi.
Gương mặt Lâm Oản Oản ửng lên ráng đỏ mê người.
Nàng cắn răng, đôi mắt ngấn nước đầy vẻ hờn căm nhìn hắn, lại càng tôn thêm nét kiều mị động lòng người:
“Đã muốn thưởng cho ta, vậy ngươi cút đi!”
Tạ Cảnh Mục bật cười khẽ:
“Oản Oản, nàng thừa biết, phần thưởng của Cô không phải thứ này.”
Thanh âm của hắn tựa như lời thì thầm của ác ma, vang lên bên tai Lâm Oản Oản khi thần trí nàng đang dần hỗn loạn:
“Mà là thế này.”
Một chiếc thuyền con chao đảo giữa biển khơi cuồn cuộn sóng gió...
Nàng chẳng thể nào khống chế nổi cảm xúc của chính mình, mười đầu ngón tay cào lên lưng hắn vài vệt dài, Tạ Cảnh Mục khẽ rên lên một tiếng nhưng lại không hề ngăn cản.
“Oản Oản, nàng không ngoan, Cô phải phạt nàng.”
Lâm Oản Oản không kìm được bật khóc nức nở.
Cho đến khi...
Trong cơn mê man mệt mỏi, Lâm Oản Oản chỉ muốn mắng chửi một trận ra trò.
Tại sao từ thưởng cho tới phạt của hắn đều là chuyện này chứ?
...
Đêm đã về khuya, động tĩnh trong phòng mới dần lắng xuống.
Lâm Oản Oản đã mệt tới mức không còn chút sức lực, trên người phủ một tầng mồ hôi mỏng, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng, nét kiều diễm đong đầy vẻ quyến rũ.
Tạ Cảnh Mục đầy vẻ thương tiếc ôm lấy nàng, đặt hết nụ hôn này đến nụ hôn khác lên đôi môi mềm.
Đôi môi của Lâm Oản Oản đã sưng đỏ cả lên.
Nàng chẳng còn sức đâu mà cự tuyệt, giờ phút này ngay cả nhấc tay lên cũng không nổi, chỉ có thể khẽ lắc đầu:
“Đừng nữa mà.”
Giọng Tạ Cảnh Mục đầy vẻ dịu dàng:
“Được, đều nghe theo nàng.”
Lời hắn nói ra nghe như thể vô cùng tôn trọng nàng.
Nhưng rõ ràng là do hắn đã thỏa mãn rồi.
Lâm Oản Oản thầm trợn trắng mắt.
Tạ Cảnh Mục nhận ra điều đó, khẽ nhướng mày:
“Sao thế? Oản Oản cảm thấy cô không thể thêm một lần nữa sao?”
Nói đoạn, hắn liền làm ra tư thế như muốn tiếp tục.
Lâm Oản Oản trợn tròn mắt, giận dữ trừng hắn, chẳng biết lấy đâu ra sức lực mà đẩy mạnh hắn xuống giường:
“Tạ Cảnh Mục, ngươi đi đi!”
Thấy nàng thật sự nổi giận, Tạ Cảnh Mục cũng không trêu chọc nữa, hắn ngồi lại bên mép giường, khẽ nói:
“Được, cô đi.”
“Oản Oản hãy an tâm chờ gả, nửa tháng nữa thôi, cô sẽ tới rước nàng.”
Lâm Oản Oản ngẩn người.
Dẫu đã biết hôn lễ định vào nửa tháng sau, nhưng khi chính tai nghe hắn thốt ra mốc thời gian này, lòng Lâm Oản Oản vẫn bất giác lạnh ngắt.
Rốt cuộc vẫn không thể chờ nổi một tháng sao?
Ánh mắt nàng tối sầm lại, cụp mi xuống, giọng điệu có phần lạnh lùng cứng nhắc:
“Thời gian ngắn ngủi như vậy, ngươi định để ta xuất giá một cách sơ sài keo kiệt sao?”
Biểu hiện của nàng chẳng khác nào một nữ tử đang bất mãn vì phải thành hôn vội vã, nếu có đòi kéo dài thời gian thì cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Tạ Cảnh Mục bật cười.
Hắn co ngón tay khẽ gõ lên chóp mũi Lâm Oản Oản:
“Oản Oản ngốc nghếch.”
“Hôn lễ dùng toàn lực cả nước chuẩn bị, dẫu chỉ có nửa tháng cũng sẽ là cảnh tượng phồn hoa chưa từng có, tuyệt đối không hề sơ sài, càng không để nàng phải vội vã xuất giá, nàng cứ việc an tâm.”